Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi sững người một chút, rồi lập tức mở WeChat để thêm bạn mới.

Ảnh đại diện là một bóng lưng, tên hiển thị rõ ràng: Giang Chỉ.

So với cậu ta, tài khoản WeChat của mẹ nuôi như tôi bỗng dưng trông hơi trẻ con quá mức – ảnh đại diện là biểu cảm quả quýt béo tròn, tên hiển thị: Là ôn an an an an.

Thêm bạn xong, cũng vừa hay xe khởi hành.

Tôi đang chuẩn bị chuyển khoản thì một bàn tay đột nhiên đặt lên màn hình điện thoại của tôi.

Trắng nõn, thon dài, khớp xương rõ ràng. 

Đó là cảm giác đầu tiên hiện lên trong đầu tôi.

Ngẩng đầu nhìn, vừa vặn thấy được góc nghiêng của cậu ta — trên đời này đúng là có những người, chỉ cần nhìn một lần, sẽ khiến người ta cảm khái: ông trời đúng là bất công.

Bởi vì có người thật sự là đẹp 360 độ, không góc chết.

“Không cần chuyển. Mẹ nuôi lần sau lại mời tôi ăn cơm là được rồi.”

Lời đã nói đến mức này, tôi cũng không tiện từ chối nữa, đành gật đầu đồng ý.

Sau khi hỏi địa chỉ, Giang Chỉ lái xe đưa tôi về tận nhà.

Trước cổng khu chung cư.

Giang Chỉ nghiêng đầu nhìn tôi: “Có cần em đưa chị lên lầu không?”

“Không cần đâu.” Tôi vừa tháo dây an toàn, vừa máy móc dặn dò: “Trên đường nhớ lái xe chậm một chút, chú ý an toàn.”

“Vâng.”

Tôi vừa xuống xe, kính cửa sổ bên ghế lái lập tức hạ xuống. Giang Chỉ chống một tay lên khung cửa sổ, chậm rãi châm một điếu thuốc.

Thoạt nhìn...

Còn hơi bị đẹp trai.

Tôi không còn mặt mũi nào để nhìn lâu hơn, vội vã xua tay rồi quay người đi thật nhanh.

Đúng là một sinh vật khiến người ta tò mò — thân là thiên sứ áo trắng, nhưng lời nói cử chỉ lại có chút kiêu ngạo bất cần; rõ ràng còn nhỏ hơn tôi hai tuổi, lại cứ thích giành thế chủ động.

Rõ ràng là đẹp đến mức muốn chết, lại càng không thích con gái.

Đêm đó tôi có một giấc mơ đẹp.

Thật đấy, mơ đẹp luôn. Tôi thế mà lại mơ thấy Giang Chỉ.

Trong mơ, cậu ta ôm lấy tôi trên ghế sofa, hai chúng tôi thân mật dựa sát vào nhau, cậu ta cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai tôi, sau đó gọi tôi một tiếng ——

“Mẹ nuôi…”

“……”

Cái kiểu gì vậy trời.

Ngay lúc này mơ cũng phải tắt ngang, tôi choàng tỉnh dậy, dựa vào đầu giường ngồi một lúc, chỉ thấy n.g.ự.c càng lúc càng tức, hơi đau.

Thật ra cảm giác đau n.g.ự.c này tôi đã thấy mấy ngày nay rồi, nhưng hôm nay hình như đặc biệt nghiêm trọng.

Tôi vội lên mạng tra thử, rồi làm theo hướng dẫn ấn ấn chỗ đau... Không biết có phải do tâm lý không, nhưng tôi cứ cảm giác như sờ thấy... một cục gì đó.

Tôi vốn nhát gan, càng nghĩ càng thấy sợ, thế là liền xin nghỉ một ngày, bắt taxi đến bệnh viện.

Đăng ký khám, nạp tiền.

Có lẽ vì là giờ làm việc nên sáng nay bệnh viện không đông lắm.

Trước tôi chỉ có hai người, tôi vừa ngồi ở ghế chờ hành lang được một lát, hệ thống đã gọi tên tôi.

Tôi cầm phiếu đăng ký đi vào, rồi sững người lần nữa.

Là... bác sĩ nam?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bác sĩ cúi đầu, lại ngồi dưới đèn phản quang, nhất thời tôi không thấy rõ mặt.

Thôi thì... lương y như từ mẫu, không phân biệt nam nữ.

Nghĩ thế, tôi bước tới ngồi xuống trước bàn làm việc, đưa phiếu khám: “Bác sĩ, tôi mấy hôm nay cứ thấy đau ngực, anh xem thử giúp tôi…”

Câu nói còn chưa dứt, đúng lúc bác sĩ ngẩng đầu lên.

Tôi lập tức cứng họng.

Suýt nữa buột miệng thốt ra một câu tục.

Người trước mặt mặc áo blouse trắng, ngón tay kẹp cây bút, đang nửa cười nửa không mà nhìn tôi.

Gương mặt kia, đẹp đến mức lạ lùng.

“Mẹ nuôi?”

3

“Giang, Giang Chỉ?!”

Tôi quá bất ngờ, nói năng cũng bắt đầu cà lăm.

Giang Chỉ hơi nhướng mày, khuỷu tay tựa lên bàn, hai tay đan vào nhau, chậm rãi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hứng thú.

“Mẹ nuôi thấy không khỏe chỗ nào? Quan hệ của chúng ta thế này, tôi nhất định sẽ khám thật cẩn thận cho mẹ.”

Tên này tuyệt đối là cố ý.

Tôi ngồi trước bàn khám, đi cũng không được, ở lại cũng không xong.

Do dự một lúc lâu, Giang Chỉ mới mở miệng giục: “Mẹ nuôi? Bên ngoài còn có người bệnh khác đang đợi đấy.”

Ý là: tôi có thể làm ơn nhanh tay nhanh chân một chút không?

Cắn răng một cái, tôi ở trong lòng nhẩm đi nhẩm lại bốn chữ "y giả nhân tâm", sau đó mới đưa phiếu đăng ký ra lần nữa.

“Bác sĩ, gần đây tôi cứ thấy đau ngực, tra trên mạng thì... tự mình sờ thử có cảm giác như có khối cứng.”

Giang Chỉ liếc qua phiếu đăng ký, ngẩng đầu nhìn tôi: "Lên giường đi." 

Mặt tôi đỏ bừng, đang định phát cáu thì thấy anh ta chỉ vào cái giường khám bên cạnh có phủ tấm ga màu đen.

Do dự một chút, tôi đành phải đứng dậy bước qua, ngồi xuống.

"Nằm xuống."

"Bác sĩ à, tôi bị đau n.g.ự.c chứ không phải đau mông, nằm cuống làm gì?"

Giang Chỉ chẳng thèm đếm xỉa, nhướng mày: "Chị là bác sĩ hay tôi là bác sĩ?" 

“……”

Tôi do dự một lúc, cuối cùng ngoan ngoãn nằm xuống.

Giang Chỉ bước lại gần, dùng đầu ngón tay ấn thử chỗ tôi bảo là đau:

"Chỗ này đau không?"

"Đau!"

"Còn chỗ này?"

"Cũng đau!"

Không biết có phải do căng thẳng không, cậu ta ấn chỗ nào tôi cũng cảm thấy đau.

Mắt thấy giữa chân mày cậu ta nhíu lại, tôi lại càng khẩn trương hơn, trong đầu bắt đầu não bổ ra đủ loại bệnh nan y. Không còn thấy xấu hổ nữa, ngược lại bắt đầu thấy hoảng.

Nghĩ lại thì, người này cũng xem như quy củ nghiêm chỉnh mà kiểm tra, cũng không có hành động nào gọi là chiếm tiện nghi.

"Đứng dậy đi."

Khám xong, Giang Chỉ liếc ta một cái, xoay người trở về bàn làm việc.

"Đi chụp thêm cái CT."