Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

“Bố mẹ tôi đang trên máy bay đi nghỉ dưỡng, sáng nay chính tôi đích thân đưa họ ra sân bay! Hơn nữa, sắp ly hôn rồi, mẹ tôi là mẹ tôi, mẹ cô là mẹ cô, đừng có lôi kéo quan hệ mẹ chung! Sống chết nhà cô chẳng liên quan gì đến tôi, mấy chuyện rắc rối đó cô tự mà giải quyết, đừng mong moi thêm của tôi một xu nào nữa!”

Đúng là Giang Viễn đã đưa bố mẹ đến sân bay.

Nhưng anh ta còn chưa kịp để bố mẹ đi qua cửa kiểm tra an ninh đã vội vàng rời đi tìm Triệu San San, bố mẹ anh ta – vốn trước giờ phản đối chuyện ly hôn – đã cãi nhau với anh ta một trận, kết quả ba người tan rã trong bất hòa.

Còn tôi và bố mẹ chồng đã sống hòa thuận nhiều năm, hai ông bà tức giận quay lại tìm tôi.

Để dỗ hai người vui, tôi mới đưa họ đi dạo, ăn uống, mua sắm. Không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này…

“Bố mẹ anh căn bản chưa lên máy bay, họ…”

“Câm miệng! Đừng có mà giở trò nữa! San San đã mang thai con tôi, tôi tuyệt đối sẽ không dây dưa gì với một con gà mái không biết đẻ như cô! Bố mẹ tôi mong cháu bao nhiêu năm nay, họ sớm muộn gì cũng sẽ chấp nhận San San. Cô cứ tiếp tục bám riết lấy gia đình tôi thì chỉ chuốc lấy nhục!”

Giang Viễn không chỉ không chịu nghe tôi giải thích mà còn buông lời cay độc, rồi vô tình dập máy.

Tôi gắng hết sức kiềm chế cảm xúc.

Anh ta ngoại tình trước, phản bội trước, giờ lại còn thốt ra những lời tàn nhẫn như vậy.

Thật lòng mà nói, tôi chẳng còn muốn quan tâm đến bất cứ chuyện gì của anh ta nữa!

Nhưng công bằng mà nói, bố mẹ chồng là người chính trực, sáu năm qua sống với nhau, họ thật sự coi tôi như con gái ruột.

Giờ mẹ chồng đang cấp cứu, bố chồng vì lo lắng mà huyết áp tăng vọt, nói năng lộn xộn, tôi và Giang Viễn vẫn là vợ chồng hợp pháp, xét cả tình lẫn lý, tôi đều không thể bỏ mặc họ.

Tôi vội vàng đóng viện phí rồi quay lại phòng cấp cứu, thấy bố chồng đang nghiêng người ngồi co ro ở ghế chờ góc hành lang, run rẩy vẫy tôi lại gần.

“A Viễn… nó còn bao lâu nữa thì tới?”

Tôi không nỡ nói thật sợ ông chịu kích động thêm.

“Nó đang bận, vừa nãy con chưa kịp nói rõ. Tình hình cấp bách, hay là chính bố gọi cho nó đi ạ.”

Dù Giang Viễn không tin tôi, nhưng nghe thấy giọng bố ruột, chắc chắn anh ta phải hiểu mẹ mình đang nguy kịch đến mức nào.

Gọi điện.

Vừa bắt máy, Giang Viễn đã quát lên một tiếng dữ dội: “Phương Nhã, cô mẹ nó định phiền tôi tới bao giờ hả?!”

Bố chồng tức giận, quát lớn vào điện thoại: “Nghịch tử! Mau tới bệnh viện ngay cho tao!”

Vì chuyện của mẹ chồng mà ông tức giận đến đau tim, lúc mới vào viện đã chẳng nói nổi thành lời, giờ bị kích thích mạnh lần nữa, cổ họng thở phì phò như ống bễ, giọng nói khàn khàn rách toạc méo mó cả đi.

Giang Viễn cười lạnh chửi: “Giỏi lắm đấy Phương Nhã, cô lôi đâu ra cái lão già chết tiệt này dám giả làm bố tôi? Nghe đây, cô và cái lão này biến càng xa càng tốt cho tôi!”

Bố chồng nghe xong, tức đến ôm ngực, ngã vật từ ghế xuống đất.

Điện thoại rơi xuống nền.

Tôi vội đỡ lấy ông, trong điện thoại vang lên giọng nũng nịu của Triệu San San.

“A Viễn, em đau bụng quá… chắc con không khỏe rồi… Phương Nhã không sinh được con nên ganh tị với em, rõ ràng là muốn làm em khó chịu, không cho em sinh con suôn sẻ. Anh đừng để ý đến cô ta nữa mà~”

“Được, để anh chặn cô ta ngay.”

Tôi vừa giận vừa sốt ruột, vội vã nhặt điện thoại lên quát: “Giang Viễn, đến bệnh viện mất bao nhiêu phút của anh? Đích thân nhìn thấy bố mẹ mình một lần cũng không được sao? Nếu tôi nói sai nửa lời, tôi chết không được yên!”

“Hơ, vậy cô cứ đi chết đi!”

Giang Viễn cười lạnh một tiếng, dập máy.

Bố chồng tôi ôm chặt lấy ngực, run rẩy mắng trong hơi thở yếu ớt:

“Nghịch tử… cái thằng nghịch tử này…”

Ông đau đớn nhíu chặt mày, ngất xỉu tại chỗ.

Mẹ chồng vẫn đang giành giật sự sống với tử thần, giờ bố chồng lại hôn mê bất tỉnh.

Tôi gào đến rát cả cổ gọi người đến cứu bố chồng, lòng rối như tơ vò, chân tay luống cuống…

Thế mà đứa con trai ruột của họ – Giang Viễn – lại không thèm xuất hiện lấy một lần.

Một tiếng trước, tôi còn vừa ăn trưa xong với bố mẹ chồng, định mua thêm mấy bộ quần áo tặng hai ông bà cho vui.

Chúng tôi đến trung tâm thương mại Tụng Nhã.

Chính là trung tâm thương mại đầu tiên mà tôi và Giang Viễn xây dựng nên sau khi gây dựng được sự nghiệp.

Khi đó, Giang Viễn từng xem tôi như phúc tinh của anh ta.

“Tập đoàn chúng ta sẽ gọi là Tụng Nhã, để ai ai cũng ca tụng đức hạnh hiền lương của tiểu Nhã nhà mình.”

Tiếng cười của anh ta dường như còn vang bên tai.

Thế mà giờ đây, anh ta thay lòng đổi dạ, không chỉ một mực đòi ly hôn mà đến chia tài sản cũng tiếc, đến mức thỏa thuận ly hôn chưa ký xong, thủ tục còn chưa làm, mà anh ta đã miệng năm miệng mười tuyên bố là chúng tôi đã ly hôn rồi.

Tôi đè nén nỗi cay đắng trong lòng, đưa mẹ chồng đến cửa hàng thời trang cao cấp của Tụng Nhã, kiên nhẫn cùng bà chọn kiểu dáng và màu sắc.