Quản lý cửa hàng nhiệt tình tiếp đón chúng tôi, tươi cười nói:
“Dì thật có phúc, có một cô con gái vừa xinh đẹp vừa hiếu thảo lại có gu thẩm mỹ tốt như thế.”
Mẹ chồng tôi nắm lấy tay tôi, trong giọng nói đầy tự hào xen lẫn chút xót xa:
“Đúng vậy, con gái tôi là tuyệt vời nhất, hoàn hảo nhất, không ai có thể so được.”
Tôi mím môi nhìn ánh mắt có chút buồn bã của bà, mỉm cười ôm lấy bà.
“Mẹ…”
Tôi còn chưa kịp nói xong thì bất ngờ có người từ phía sau hất mạnh vào người mẹ chồng tôi.
Bà loạng choạng, tôi vội vàng đỡ lấy.
Không ngờ người đó lại thò chân ra, hung hăng quét vào cẳng chân mẹ chồng tôi, khiến bà ngã nhào xuống đất!
“Rầm!” – đầu gối mẹ chồng tôi va mạnh xuống nền.
Chỉ nghe tiếng thôi đã thấy đau đến thấu tim.
Mẹ chồng tôi đau đến mức không ngừng kêu lên.
Tôi và bố chồng vội vàng chạy tới đỡ bà dậy.
Ai ngờ lại có một chiếc giày cao gót hung hăng giẫm mạnh lên mu bàn tay bà đang chống xuống đất, còn nghiến một cái!
Chỉ trong chớp mắt, mu bàn tay bà đã rách toạc, máu chảy đầm đìa…
Người này ác độc đến mức nào chứ?!
Tức giận, tôi đẩy chân người phụ nữ ấy ra, ngẩng đầu nhìn lên.
Lúc này mới phát hiện, kẻ độc ác đó chính là Triệu San San!
“Ui da, bụng tôi đau quá… Ban ngày ban mặt, mấy người dám bắt nạt phụ nữ mang thai à?!”
“Gọi bảo vệ đi! Mau dạy dỗ cho tử tế ba đứa rác rưởi chuyên đi gây sự bắt nạt phụ nữ mang thai này!”
Triệu San San rõ ràng là người làm mẹ chồng tôi bị thương trước, vậy mà lại ôm bụng đóng kịch, vu oan ngược lại.
Quản lý cửa hàng khi nãy còn nhiệt tình tiếp đón giờ lập tức bước tới cúi rạp người.
“Phu nhân, vừa nãy chúng tôi bận tiếp khách nên không nhận ra là ngài đến. Ngài đừng giận, nhất định chúng tôi sẽ xử lý lũ không biết điều này!”
Triệu San San ngẩng cao đầu đầy đắc ý, liếc nhìn tôi:
“Đồ nhà quê, mấy bộ trang phục cao cấp thế này mà các người cũng đòi mặc à? Đúng là làm hạ thấp đẳng cấp của thương hiệu!”
Cô ta lại nhìn sang quản lý:
“Cho dù bọn họ có nhịn ăn nhịn uống cả năm cũng chẳng mua nổi bộ rẻ nhất trong cửa hàng này. Lũ nghèo khổ thích thể hiện như vậy thì nên bị đuổi thẳng cổ ra ngoài!”
Quản lý lập tức gật đầu:
“Ngài bớt giận, bảo vệ đến rồi sẽ tống cổ ba tên nghèo kiết xác này ra ngoài!”
Bố chồng đã đỡ mẹ chồng dậy, tức giận nhìn chằm chằm vào Triệu San San:
“Tôi không cần biết cô là phu nhân nhà ai, có biết chúng tôi là ai không? Cái trung tâm thương mại này là do tôi…”
Chưa nói hết câu, Triệu San San đột nhiên trợn mắt, xông lên một bước đẩy mạnh bố chồng tôi ngã xuống đất!
Quản lý không những không đỡ ông, mà còn tức giận mắng:
“Lão già nghèo khổ không biết điều, còn dám hỏi phu nhân chúng tôi là ai à? Bà ấy chính là phu nhân của Tổng Giám đốc Giang của Tụng Nhã!”
Triệu San San vừa thổi móng tay vừa đảo mắt khinh khỉnh.
“Lũ già không biết xấu hổ! Cả nhà các người là lũ hút máu, bao năm nay sống nhờ vào A Viễn, giờ thì chẳng liên quan gì đến anh ấy nữa rồi, lấy đâu ra mặt mũi mà còn dám đến đây xem đồ? Biến hết cho tôi!”
Mẹ chồng và bố chồng ngồi bệt dưới đất, dìu nhau đứng dậy, mặt mày tái mét vì tức.
Hai ông bà đã nghe ra, người đàn bà trước mặt chính là tiểu tam mà con trai họ một mực đòi cưới về làm vợ mới!
Lúc Giang Viễn vạch mặt nửa năm trước, đã vài lần nói sẽ dẫn Triệu San San đến gặp bố mẹ.
Nhưng bố mẹ anh ta kiên quyết không chấp nhận cô ta, nên vẫn chưa gặp mặt bao giờ.
Lúc nãy Triệu San San vì nghe tôi gọi “mẹ” nên đã nhầm tưởng hai ông bà là bố mẹ ruột tôi.
Còn trung tâm thương mại này do Giang Viễn thường xuyên dẫn Triệu San San đến mua sắm nên mọi người đều tưởng cô ta là “phu nhân”.
Mẹ chồng phẫn nộ chỉ vào mặt cô ta:
“Con đàn bà phá hoại hôn nhân của con trai tôi, cô lấy tư cách gì mà tự xưng là vợ của Giang tổng? Cả đời này cô cũng đừng mơ bước chân vào nhà tôi!”
Mọi người xung quanh đều sững sờ vì lời của mẹ chồng tôi.
Không ai ngờ rằng hai vị lão nhân trước mặt lại là bố mẹ ruột của Tổng Giám đốc tập đoàn Tụng Nhã.
Ai nấy còn đang ngơ ngác định bước tới đỡ hai ông bà thì Triệu San San đã cười lạnh tiến lại, túm lấy tóc mẹ chồng tôi, tát bà một cái thật mạnh!
“Câm mồm đi, bà già kia! Không được yêu thì mới là tiểu tam! Con gái bà mới là kẻ chen chân vào giữa tôi và A Viễn! Cô ta là con tiện nhân không biết xấu hổ cứ bám lấy chồng tôi! Bà có tư cách gì mà gọi chồng tôi là con?!”
Mẹ chồng ôm mặt, tức đến mức sắc mặt tím ngắt, toàn thân run rẩy.
Bố chồng định lên tiếng dạy dỗ Triệu San San thì vài bảo vệ cao lớn đã xông vào.
Triệu San San chỉ thẳng vào tôi và bố mẹ chồng, ra lệnh lạnh lùng:
“Ba tên nghèo này không những đánh phụ nữ mang thai mà còn gây rối trật tự trung tâm thương mại, mồm miệng thối hoắc, mau đánh nát mặt bọn chúng cho tôi!”
Thấy mấy bảo vệ sắp xông tới, tôi lập tức dang tay che chắn trước mặt bố mẹ chồng.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện