Tôi nghiêm giọng quát lớn:
“Tôi mới là vợ của Giang Viễn! Hai vị này là bố mẹ ruột của anh ấy! Các người mà dám động tay, không chỉ là phạm pháp, mà chính Giang Viễn cũng sẽ không tha cho các người!”
Đội trưởng bảo vệ dẫn đầu chẳng những không sợ hãi, ngược lại còn tát tôi một cái trời giáng.
Cái tát làm tôi hoa mắt chóng mặt, tai ù lên ong ong.
“Mày tưởng vài câu dối trá là có thể dọa được tao à? Tổng Giám đốc Giang đã dẫn phu nhân đến đây bao nhiêu lần còn chưa nói, chính miệng ngài ấy dặn tao phải bảo vệ an toàn cho phu nhân! Hôm nay bọn mày dám ức hiếp phu nhân, đừng nói Giang tổng không tha, tao là người đầu tiên không tha cho bọn mày!”
Bố mẹ chồng đỡ lấy tôi, đau lòng mắng Giang Viễn:
“Đồ nghiệp chướng! Tất cả đều do đứa nghiệp chướng này gây ra!”
“Câm miệng! Chắc các người phải thấy quan tài mới chịu đổ lệ!”
“Đánh! Đánh cho tao!”
Thấy mấy kẻ đó giơ nắm đấm lao về phía chúng tôi, tôi dốc hết sức bảo vệ bố mẹ chồng.
Nắm đấm và cú đá không chút lưu tình giáng xuống đầu và người tôi.
Thấy cách đánh này có thể gây chết người, bố mẹ chồng tức giận rút điện thoại gọi cảnh sát.
Nhưng chỉ cần một câu ra lệnh của Triệu San San, mấy tên kia đã hung hăng giật lấy điện thoại của chúng tôi, đập nát tan tành.
Mẹ chồng ôm ngực trong đau đớn rồi ngất lịm.
“Mẹ! Mẹ ơi tỉnh lại đi!”
“Bà nó, bà nó ơi…”
Tôi và bố chồng vừa chịu đòn, vừa che chở mẹ chồng đã bất tỉnh.
“Dừng tay hết lại cho tôi! Mẹ chồng tôi bị nhồi máu cơ tim, mau gọi cấp cứu đi!”
Triệu San San lạnh lùng nhìn tôi, cười khẩy:
“Tới nước này còn bày trò gọi là mẹ chồng à? Mẹ cô chính là mẹ cô! Đừng có lôi kéo gì đến chồng tôi – A Viễn! Còn đứng đực ra đó làm gì? Tiếp tục đánh! Con mụ già nghèo hèn này chẳng phải giả chết để tống tiền sao? Đánh cho bà ta không giả chết nổi nữa!”
“Vâng, phu nhân!”
Triệu San San đắc ý cười, nghênh ngang bỏ đi.
Tôi cắn răng chịu đựng những cú đấm đá nặng nề, gắng gượng ép mình làm hồi sức tim phổi cho mẹ chồng.
Bố chồng vừa rơi nước mắt vừa khẩn cầu:
“Cầu xin mọi người ai đó gọi giùm cấp cứu đi! Bà ấy không trụ nổi nữa rồi! Là mạng người đó, tôi xin mọi người…”
Đến khi họ thấy mẹ chồng tôi thực sự nằm bất động, họ mới chịu dừng tay.
Xe cấp cứu cuối cùng cũng tới, nhưng đã trễ mất thời gian cứu chữa tốt nhất.
“Người nhà bệnh nhân đâu? Có người nhà bệnh nhân không?!”
Tiếng gọi từ phòng cấp cứu kéo tôi ra khỏi nỗi đau uất nghẹn.
Bác sĩ lắc đầu với tôi:
“Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Cụ bà không còn nhiều thời gian nữa, hãy mau gọi gia đình đến gặp mặt lần cuối.”
Nước mắt tôi lập tức tuôn ra.
Điện thoại của bố mẹ chồng đã bị đập nát, tôi cũng không thể liên lạc được với Giang Viễn bằng điện thoại dự phòng – anh ta đã chặn tôi.
Tôi nhờ bác sĩ gọi cho anh ta, nhưng anh ta đều từ chối bắt máy.
Trong tình huống khẩn cấp, tôi chỉ còn cách lao đến công ty tìm anh ta.
Trong văn phòng, anh ta đang ôm Triệu San San âu yếm, cả hai ngọt ngào như keo sơn.
“Giang Viễn! Anh mau đến bệnh viện, còn kịp gặp mẹ lần cuối!”
Tôi giơ giấy báo nguy cấp ra trước mặt anh ta.
Anh ta nhìn dòng chữ đen trên nền trắng, sắc mặt lập tức biến đổi.
Triệu San San bỗng nhiên giật lấy tờ giấy, xé tan nát.
“A Viễn! Con đàn bà này độc ác quá đi! Rõ ràng ba mẹ đang đi nghỉ dưỡng, vậy mà cô ta dám nguyền rủa mẹ anh! Thứ giấy lộn này ai mà chẳng in được một tờ! Cô ta độc ác đến mức không có giới hạn!”
Được cô ta nhắc nhở, Giang Viễn trợn mắt nhìn tôi đầy chán ghét, lập tức gọi điện cho bố mẹ.
Dĩ nhiên, cuộc gọi không kết nối được.
Anh ta lạnh lùng nói:
“Gọi không được nghĩa là đang trên máy bay! Phương Nhã, cô hết lần này đến lần khác nguyền rủa mẹ tôi, cô chán sống rồi phải không?”
Tôi cảm thấy trái tim mình lạnh toát đến tận xương tủy.
“Giang Viễn, chúng ta quen biết hơn chục năm, anh nghĩ tôi sẽ vì cái gì mà bất chấp tất cả lừa anh đến bệnh viện? Tôi có lợi gì? Bố mẹ anh vì giận anh nên không lên máy bay! Là Triệu San San khiến mẹ anh lên cơn đau tim, còn ngăn không cho chúng tôi gọi cấp cứu, nên mới lỡ mất thời gian vàng để cứu chữa! Trước khi hôn mê, mẹ vẫn gọi tên anh… Anh đến ngay bây giờ vẫn còn kịp, nếu không thì…”
“Hu hu hu! A Viễn, cô ta độc ác lắm!” – Triệu San San cắt ngang tôi bằng tiếng khóc.
“Rõ ràng là cô ta và mẹ cô ta đá vào bụng em, muốn giết con của chúng ta, giờ còn dám lật lọng nguyền rủa mẹ anh! A Viễn, em đau bụng quá… Anh phải vì con của chúng ta mà làm chủ!”
Giang Viễn nghe xong lập tức chộp lấy cuốn sổ tay bên cạnh, đập mạnh vào mặt tôi.
Tôi vội tránh nhưng vẫn bị rạch một vết dài trên mặt, máu tuôn ra ngay lập tức.
“Phương Nhã, cô hết nói dối lại còn tự dâng mình tới cửa tìm chết, đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn!”
Vừa nói, anh ta vừa vặn mạnh hai tay tôi ra sau, giữ chặt lại.
Rồi quay sang Triệu San San, nói:
“Đến đây, San San! Cô ta đã bắt nạt em thế nào, bây giờ cứ trả lại hết cho cô ta!”
Triệu San San hào hứng lao lên, giơ cao gót giày, đá thẳng vào bụng tôi.
Một cơn đau quặn thắt lan khắp bụng dưới…
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện