Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lối đi âm u hiện ra sau giá sách, hẹp và tối, chỉ vừa đủ một người đi lọt. Không khí lạnh lẽo từ bên trong phả ra, mang theo mùi ẩm mốc xen lẫn mùi m.á.u tanh nhè nhẹ khiến Lục Trạch rùng mình.
Dòng m.á.u trên sàn vẫn loang loáng, kéo dài như một dấu hiệu cố ý dẫn đường. Anh siết chặt tập hồ sơ, bước từng bước xuống cầu thang đá cũ kỹ.
Mỗi bước chân vang vọng vào lòng đất, như thể tất cả những bí mật của Lục gia đang dõi theo anh từ bóng tối.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin trên điện thoại chỉ đủ soi một khoảng nhỏ phía trước. Những vết m.á.u dẫn anh đến tận cùng lối đi, nơi có một cánh cửa sắt cũ kỹ, khóa bằng then lớn.
Bất giác, tiếng khóc trẻ con khẽ vang lên sau cánh cửa ấy.
Lục Trạch c.h.ế.t lặng.
Tiếng khóc ấy như vang vọng từ một quá khứ xa xôi, khiến anh gần như đánh rơi chiếc điện thoại.
Một đứa trẻ? Ở đây?
Tay anh run lên nhưng vẫn dứt khoát đẩy then cửa. Nó nặng trĩu, gỉ sét kêu lên ken két chói tai.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, chỉ có một chiếc cũi sắt phủ đầy bụi, nhưng ở giữa cũi… là một con búp bê cũ nát, đôi mắt thủy tinh vỡ một bên, còn trên má búp bê có vết m.á.u khô đã đen lại.
Tiếng khóc trẻ con ngưng bặt.
Không gian chìm trong im lặng đến rợn người.
Trên tường, ai đó đã viết bằng m.á.u một dòng chữ nguệch ngoạc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Con vẫn đợi anh… đợi cha của con…"
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Lục Trạch lùi lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Và đúng lúc đó, một âm thanh khác vang lên từ góc phòng: tiếng lục lọi khe khẽ, như ai đó đang tìm kiếm thứ gì.
Anh chiếu đèn pin về phía đó — một bóng người lạ lẫm, mặc áo mưa đen trùm kín đầu, đang cúi xuống… nhưng khi ngẩng mặt lên, Lục Trạch sững sờ: Triệu Khang — trợ lý thân cận nhất của anh!
Nhưng đôi mắt Triệu Khang đỏ quạch, trong tay hắn nắm chặt một con d.a.o dính máu.
"Xin lỗi cậu chủ…" – Hắn thì thào, "Sự thật này không dành cho cậu đâu…!"
Hắn lao đến.
Lục Trạch phản xạ cực nhanh, nghiêng người tránh cú đ.â.m chí mạng, nhưng lưỡi d.a.o vẫn lướt sát mang tai, để lại một đường rướm m.á.u nóng.
"Triệu Khang! Làm sao lại là cậu?" — Lục Trạch quát lớn, nhưng ánh mắt anh dần dần trở nên lạnh băng.
Đêm nay… mọi thứ đã vượt khỏi giới hạn của một cuộc điều tra thông thường.
Giữa bóng tối lạnh lẽo của hầm rượu, tiếng gọi tên anh lại vang lên, lần này rõ ràng và đầy ám ảnh hơn:
"Lục Trạch… Em và con vẫn đợi anh… dưới hầm mộ Lục gia…"