Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Trạch hít một hơi sâu để kìm nén cảm giác căng thẳng đè nặng lồng ngực. Tay anh run lên khi cầm tập hồ sơ cũ kỹ trên bàn — từng trang giấy đã ngả vàng, nhưng hàng chữ "HỒ SƠ DI CHÚC TUYỆT MẬT – LỤC GIA" vẫn rõ ràng và đầy uy nghiêm.
Anh lật trang đầu tiên, bất ngờ phát hiện nét chữ tay của bà nội:
“Tài sản của Lục gia chỉ được giao cho người thừa kế thực sự — người mang dòng m.á.u của An Chi.”
An Chi?
Hơi thở Lục Trạch nghẹn lại.
Ba năm trước, An Chi c.h.ế.t trong một tai nạn thảm khốc mà chính anh cũng nghi ngờ có bàn tay ai đó thao túng. Nhưng lúc ấy, không một manh mối nào đủ thuyết phục để anh tiếp tục điều tra… Anh đã cố vùi lấp tất cả, kể cả cảm xúc của mình.
Nhưng bây giờ, chính bà nội — người trước nay quyền lực và tàn nhẫn nhất Lục gia — lại ghi tên An Chi trong di chúc tuyệt mật này.
Chẳng lẽ An Chi vẫn còn sống? Hay… cô từng mang thai?
Ngay khi những giả thiết đáng sợ ấy dội lên trong đầu, một tiếng "cạch" vang lên phía sau. Cửa thư phòng tự động khép lại.
Đèn vụt tắt.
Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng le lói từ tia chớp ngoài cửa sổ hắt vào, soi rõ một bóng người đứng sát góc phòng. Dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài che khuất khuôn mặt, toàn thân phủ một lớp vải trắng ướt đẫm.
Lục Trạch rít lên: “Ai đó? Ra đây!”
Người đó không trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bước chân trần lướt nhẹ trên sàn gỗ, kéo theo tiếng nước nhỏ giọt… và rồi, một giọng nói nghẹn ngào vang lên:
"Lục Trạch… Anh thật sự quên em rồi sao?"
Giọng nói ấy, âm sắc ấy — chính là An Chi.
Tim anh đập loạn, đôi mắt dán chặt vào bóng người mờ ảo. Trong khoảnh khắc sét giáng ngang bầu trời, ánh sáng lướt qua… anh thấy rõ đôi mắt cô gái ấy: to, trong veo nhưng tràn đầy đau thương.
"An Chi!" — Lục Trạch hét lên, bước tới định ôm lấy người con gái ấy. Nhưng ngay khi tay anh vừa chạm tới… thân hình kia tan biến như làn khói, chỉ còn lại không khí lạnh buốt.
Từ trong không trung, tiếng thì thầm vang vọng:
"Hãy tìm con của chúng ta, Lục Trạch… đứa trẻ vẫn còn sống…"
Con?
Lục Trạch c.h.ế.t sững.
Và rồi, từ khe hở cánh tủ sách bên trái, một vết m.á.u kéo dài hiện ra như dấu vết dẫn đường. Bản năng thúc đẩy, anh đưa tay đẩy mạnh giá sách.
Một cánh cửa bí mật mở ra — phía sau là một lối đi âm u dẫn sâu vào lòng đất, nơi từng được cho là hầm chứa rượu cũ của Lục gia…
Sâu dưới đó, sự thật chôn giấu suốt ba năm đang chờ anh khám phá.