Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

2

Chu Húc nói đúng, tôi thực sự không có nơi nào để đi.

Kéo vali, bên ngoài gió lạnh cắt da cắt thịt, tôi bắt taxi đến khách sạn.

Vào phòng, tôi bật điều hòa và tivi, không quan tâm trên tivi đang chiếu gì cứ thế vặn âm lượng rất lớn, rồi ngồi trên giường, ôm gối, bắt đầu khóc.

Đã không nhớ rõ bao lâu rồi tôi chưa từng khóc.

Có người yêu bạn, nước mắt là vũ khí tốt nhất.

Không ai quan tâm, nước mắt là thứ vô dụng nhất.

Tôi lặng lẽ rơi lệ, khóc đến thật đau lòng.

Tiếng tivi vang vọng trong phòng, tôi cảm thấy cô đơn đến tận xương tủy.

Dù đang ở giữa phố thị ồn ào, xung quanh người qua lại tấp nập, tôi vẫn cô đơn.

Ngày này đến, tưởng chừng vô lý, nhưng thực ra đã có nguyên nhân từ trước.

Tôi lấy điện thoại ra, mở một ứng dụng mua sắm.

Nó vẫn dừng lại ở trang "điều hòa nhà bếp" mà tôi đã tìm kiếm.

Một nhãn hiệu điều hòa đang có chương trình khuyến mãi, con số "3850" màu đỏ cứ bay lượn trên màn hình.

Con số 3850 chói mắt ấy, như một con quỷ nhỏ mắt đỏ rực, không ngừng chế giễu, mỉa mai tôi.

Hôm đó là cuối tuần, bố mẹ Chu Húc theo lệ đến ăn cơm.

Tôi bận rộn trong bếp, ba người họ trong phòng khách cười nói vui vẻ.

Mang thức ăn ra phòng khách, căn phòng ấm áp như mùa xuân.

Mẹ chồng tôi muốn qua giúp, tôi ra hiệu không cần, đã làm xong hết rồi, việc gì phải dính khói bếp nữa.

Mẹ chồng gật đầu, "Con dâu nhà mình thật hiểu chuyện."

3

Món ăn bày xong, mọi người đều đã vào bàn.

Tôi xoa xoa tay, nhà bếp không có lò sưởi, khá lạnh.

Tôi nói: "Hay là mình lắp một cái điều hòa nhà bếp đi, đông hè đều dùng được, bây giờ đang có khuyến mãi."

Bây giờ là mùa đông, tuy lạnh, nhưng lúc nấu ăn ít ra cũng có chút hơi ấm, không đến nỗi khó chịu.

Điều đáng sợ là mùa hè, lúc nóng nhất, nhà bếp ít nhất cũng phải 45 độ C, người ta nóng đến muốn ngất đi.

Mùa hè tôi đã định lắp một cái, Chu Húc khi đó bảo mùa đông lắp điều hòa sẽ tiết kiệm hơn.

Ba người họ nhìn nhau, Chu Húc lấy điện thoại ra lướt lướt.

"Vợ ơi, thôi đi mà. Đắt lắm, cũng chẳng dùng được bao nhiêu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bố chồng từ trước đến nay đều không quan tâm chuyện nhà, oing ta chỉ lo ăn uống.

Mẹ chồng lập tức phụ họa, "Cuộc sống vẫn phải tiết kiệm, các con còn chưa có con, sau này còn nhiều chỗ phải tiêu tiền lắm."

Tôi không nói gì, cúi đầu ăn cơm.

Bố chồng ăn khỏe, bát cơm nhanh chóng trống rỗng, ông ta theo thói quen ngồi chờ người khác xới cơm cho.

Tôi giả vờ như không thấy, mẹ chồng thở dài bưng bát không của bố chồng vào bếp, bước đi đặc biệt khập khiễng.

Chu Húc nhìn tôi, mặt mày ủ rũ, mẹ chồng cẩn thận lắc đầu, bảo anh ta nhẫn nhịn.

Màn kịch này tôi đã xem quá nhiều, đã sớm miễn nhiễm.

Ăn cơm xong, bố chồng đẩy bát ra, ngả người vào sofa lướt điện thoại.

Chu Húc cũng bắt chước, đi theo ra sofa.

Mẹ chồng giả vờ dọn bát đĩa, va chạm bát đĩa loảng xoảng.

Chu Húc nghe tiếng động, ngẩng đầu nói: "Mẹ, mẹ cứ để đó đi, để Chung Dư dọn."

Khoảnh khắc đó, tôi cầm điện thoại lên, mở trang đã truy cập hàng chục lần, không chút do dự hẹn lịch ly hôn.

Nước mắt đã cạn, rất mệt, tôi nằm vật ra giường ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ này thật sâu, khi tỉnh dậy, âm thanh từ tivi khiến tôi có chút bàng hoàng.

Ngay sau đó, tôi hiểu mình đang ở đâu.

Tôi đã vùng vẫy quá lâu, tích lũy quá nhiều thất vọng.

Rời đi rồi mới hiểu, hóa ra rời đi không hề đáng sợ.

Ngày mai sẽ đi tìm nhà.

Tôi bình tĩnh mở ứng dụng thuê nhà cùng thành phố, xem đi xem lại mấy lần các căn hộ đã lưu trong mục yêu thích.

Sau khi hẹn được thời gian xem nhà, tôi bắt đầu tìm kiếm thông tin về việc trang trí căn hộ cho thuê.

Chu Húc không hiểu, khoảnh khắc quyết định rời đi không phải là chuyện một sớm một chiều.

Cái khoảnh khắc anh ta nói 3850 tệ là quá đắt, đó chính là giọt nước tràn ly.

Căn nhà tôi thuê rất ưng ý.

Một phòng ngủ một phòng khách nhỏ nhắn, phòng vệ sinh và nhà bếp tương đối rộng rãi, bố cục gọn gàng, hợp lý.

Chủ nhà đã thi công phần thô đơn giản, rất sạch sẽ và thoáng đãng, chỉ là giá hơi cao so với mức tôi mong muốn.

Tôi ngập ngừng hỏi: "Tôi có thể nuôi mèo không?"

Cô ấy nhìn tôi một cái, dường như thấy câu hỏi này hơi kỳ lạ.

"Tùy cô."