Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 1

Tiếng chuông trường vang lên, xé tan bầu không khí oi ả của một buổi chiều tháng năm. Sân trường như được nhuộm vàng dưới ánh nắng cuối ngày, từng tia nắng len qua vòm lá phượng, rắc xuống nền sân những vệt sáng dịu dàng.

Ngọc Anh bước đi trên con đường lát gạch đỏ dẫn về lớp, đôi giày trắng đã cũ in dấu bụi nắng. Mái tóc dài buộc hờ sau gáy, lưng đeo cặp, tay ôm quyển tập chằng chịt chữ viết. Cô nữ sinh lớp 11B ấy luôn trầm lặng, ít bạn bè, luôn ngồi ở góc bàn cuối cùng cạnh cửa sổ, như một thói quen không thay đổi.

Hôm nay, khung cảnh ấy bỗng trở nên khác lạ — một cậu con trai xa lạ, tay đút túi quần, chiếc balo khoác hờ một bên vai, đứng tựa lưng vào bức tường cạnh cửa lớp cô. Nụ cười nửa miệng của cậu khiến tim Ngọc Anh khẽ rung lên.

“Xin lỗi, cho hỏi… đây là lớp 11B phải không?” – cậu lên tiếng, giọng trầm và ấm, đôi mắt lấp lánh nắng chiều.

Ngọc Anh ngẩn người vài giây rồi khẽ gật đầu: “Đúng rồi… cậu là…?”

Cậu đưa tay ra, nụ cười rộng hơn: “Mình là Minh Khoa, học sinh mới chuyển đến. Có thể làm bạn không?”

Lần đầu tiên trong gần hai năm học tại ngôi trường này, Ngọc Anh thấy mình bối rối như vậy. Ánh mắt Minh Khoa có gì đó rất cuốn hút, vừa ấm áp vừa khiến người đối diện cảm giác an toàn.

“Ừ… mình là Ngọc Anh,” cô đáp khẽ, bàn tay nhỏ nhắn run run đặt vào bàn tay cậu. Một cái bắt tay nhẹ thôi nhưng trái tim lại đập rộn ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tiếng ve ngoài sân bắt đầu râm ran, cành phượng trên cao đong đưa theo làn gió nhẹ. Hạ đến rồi, mùa của những kỷ niệm thanh xuân, mùa của những rung động đầu đời.

Kể từ hôm ấy, Minh Khoa trở thành bạn cùng bàn với Ngọc Anh — vị trí cậu chọn chính là chiếc ghế trống bên cạnh góc cửa sổ nơi cô hay ngồi một mình. Những ngày sau, lớp học vốn lặng lẽ của Ngọc Anh bỗng đầy những tiếng cười, những câu chuyện vu vơ mà Khoa kể.

Ngọc Anh bắt đầu quen với việc mỗi sáng có người chào cô bằng một nụ cười, mỗi giờ ra chơi có người rủ cô xuống căn-tin, mỗi buổi chiều tan học có người song hành trên con đường về nhà.

Nhưng cô cũng bắt đầu lo lắng… Cảm giác này gọi là gì? Liệu chỉ là một chút rung động nhất thời, hay là điều gì sâu hơn?

Có hôm Khoa hỏi khẽ khi cả hai cùng nhìn ra ngoài cửa sổ: “Ngọc Anh này, cậu có bao giờ nghĩ… nếu mùa hạ năm nay kết thúc, tụi mình sẽ thế nào không?”

Cô khẽ lắc đầu, cắn môi: “Mình chưa nghĩ đến… nhưng mình hy vọng, sẽ vẫn có người ngồi cạnh mình như thế này.”

Minh Khoa khẽ cười, bàn tay cậu bất giác chạm nhẹ vào tay cô: “Vậy thì, tụi mình cùng ghi lại một mùa hạ thật đẹp nhé!”

Lời hứa không thành tiếng vang vọng trong lòng Ngọc Anh, khiến nắng chiều hôm ấy trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.