Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 2

Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, cả lớp ồn ào đứng dậy. Ngọc Anh vẫn ngồi yên ở chỗ, tay lật trang sách nhưng mắt lại nhìn ra cửa sổ. Gió nhẹ khẽ lay cành phượng già, từng cánh hoa đỏ rực rơi xuống, trải thảm trên sân trường. Một thoáng mơ hồ khiến cô như muốn níu giữ khung cảnh ấy lại mãi mãi.

“Ngọc Anh, đi căn-tin không?” – giọng Minh Khoa vang lên bên cạnh, quen thuộc và tự nhiên như thể họ đã thân thiết từ lâu lắm rồi.

Cô thoáng bối rối, gập sách lại: “Ừ… đi cũng được.”

Đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô rời khỏi góc bàn quen thuộc vào giờ ra chơi, đi cùng một người bạn. Khoa cười tươi, sải bước dài hơn hẳn, rồi bất giác quay lại đứng đợi cô khi thấy cô chậm hơn vài bước.

“Cậu lúc nào cũng mơ mộng à?” – Khoa nghiêng đầu hỏi, nheo mắt nhìn cô như trêu ghẹo.

Ngọc Anh đỏ mặt, khẽ lắc đầu: “Chỉ là thích nhìn hoa phượng rơi thôi.”

“Vậy à? Nhưng hôm nay mình thấy cậu có chút gì buồn buồn,” cậu khẽ nói, rồi đột nhiên đưa tay nhặt một cánh phượng dưới chân, nhẹ nhàng cài lên tóc cô, mỉm cười: “Hợp với cậu lắm.”

Tim cô bất giác đập lạc một nhịp. Ngọc Anh cúi đầu, cảm giác má mình nóng bừng. Lâu rồi cô mới được ai đó đối xử ấm áp như vậy.

Suốt đoạn đường đến căn-tin, Khoa kể chuyện đủ thứ trên đời: từ trường cũ của cậu ở Đà Nẵng, những lần trốn học đi biển với đám bạn thân, đến cả việc cậu từng bị thầy thể dục bắt phạt vì… leo cây hái xoài sau trường. Câu chuyện của cậu tự nhiên, gần gũi, khiến Ngọc Anh vừa buồn cười vừa thấy mình được kéo ra khỏi thế giới tẻ nhạt vốn chỉ có sách vở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Ngọc Anh thích uống gì?” – Khoa hỏi khi cả hai đứng trước quầy nước.

“Trà đào…” – cô đáp nhỏ.

“Cho hai trà đào nhé cô ơi!” – cậu nói ngay, không quên quay lại nháy mắt với cô. Một cử chỉ nhỏ thôi nhưng khiến trái tim thiếu nữ lại rung lên.

Buổi chiều hôm đó, khi cả lớp đã chìm trong những tiết học mệt mỏi, Khoa vẫn thi thoảng quay sang nhắc cô: “Đừng ngồi mơ mộng nhé, mình thấy cậu sắp chìm trong đám mây rồi đấy!” Ngọc Anh mỉm cười nhẹ, lần đầu tiên cô cảm thấy lớp học vốn lạnh lẽo lại ấm áp đến thế.

Tan học, con đường về vẫn rợp bóng nắng vàng và những tán cây phượng già. Khoa thong dong bước cạnh Ngọc Anh, thi thoảng cúi xuống nhặt một vài cánh hoa rơi, bỏ vào túi áo như thể trân trọng từng khoảnh khắc mùa hạ này.

“Cậu có hay đi dạo ở bờ hồ gần trường không?” – Khoa bất chợt hỏi.

Ngọc Anh lắc đầu: “Chưa… mình toàn về thẳng nhà.”

“Vậy mai nhé, sau giờ học, mình cùng đi nhé?” – Khoa cười, ánh mắt ánh lên tia mong chờ.

Tim Ngọc Anh đập thình thịch. Cô ngập ngừng nhưng không hiểu sao lại khẽ gật đầu: “Ừ… mai nhé.”

Chiều buông xuống, ánh nắng còn vương trên mái tóc, trên vai áo hai đứa trẻ tuổi mười bảy. Những ngày hạ chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng trong lòng Ngọc Anh đã thấy mùa hè này có lẽ sẽ rất khác, rất đặc biệt.