Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 12
Ngày cuối tuần, sân trường vắng lặng hơn, chỉ còn vài nhóm bạn tụ tập tập dượt chuẩn bị cho hội thao. Ngọc Anh đứng tựa vào cột đá gần phòng trực, tay khẽ siết quai balo, ánh mắt nhìn quanh tìm Khoa.
Và như thường lệ, cậu xuất hiện từ phía sau lưng cô, nhẹ nhàng vòng tay qua eo cô, thì thầm bên tai:
“Chờ mình lâu chưa?”
Hơi ấm từ vòng tay ấy khiến trái tim Ngọc Anh đập rộn ràng, cảm giác như mọi giác quan đều bị bao phủ bởi hơi thở của Khoa. Cô khẽ lắc đầu, nhưng chưa kịp quay lại thì cậu đã siết nhẹ, kéo cô dựa hẳn vào n.g.ự.c mình.
“Có một chỗ đặc biệt hôm nay mình muốn đưa cậu tới.” — Khoa nói, giọng khàn khàn pha chút bí ẩn.
Cả hai đi qua sân trường, băng qua con đường rợp bóng cây, đến một nhà kho nhỏ cũ kỹ phía sau sân thể dục — nơi ít ai lui tới. Cánh cửa gỗ hé mở, ánh nắng lọt qua khe cửa tạo thành những vệt sáng mờ trên nền xi măng lạnh.
Khoa đặt balo xuống một góc, rồi nhẹ nhàng nắm tay Ngọc Anh kéo cô vào, đóng khẽ cánh cửa sau lưng. Không gian yên tĩnh, chỉ còn hai người và tiếng tim đập vang vọng.
“Ở đây… không ai quấy rầy.” — Khoa khẽ thì thầm bên tai cô, vòng tay ôm siết hơn, khiến cô ngửa mặt lên nhìn cậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cái nhìn ấy kéo dài trong vài giây nhưng mang theo biết bao cảm xúc bồi hồi. Và rồi Khoa cúi xuống, lần nữa đặt môi lên môi cô, một nụ hôn dịu dàng nhưng sâu hơn, mang theo khát khao mà cậu đã giữ trong lòng từ lâu.
Bàn tay Khoa đặt sau gáy cô, khẽ luồn vào mái tóc dài mềm mại, vuốt ve từng sợi tóc như trân quý. Nụ hôn kéo dài hơn, khiến hơi thở cả hai trở nên dồn dập, tay Ngọc Anh bám chặt vào áo Khoa như tìm một điểm tựa.
Khoa khẽ buông môi cô, di chuyển từng nụ hôn xuống gò má đỏ bừng, dừng lại nơi cổ và khẽ hôn nhẹ lên làn da mỏng manh ấy, hơi thở cậu phả nóng khiến Ngọc Anh run lên từng nhịp.
“Tại sao mình lại thích cậu đến thế này…” — Khoa thì thầm khẽ khàng, tay cậu di chuyển từ bờ eo lên vuốt ve cánh tay cô, rồi ôm trọn cô vào lòng, siết chặt đến mức cả hai như hòa làm một.
Ngọc Anh khẽ tựa trán lên n.g.ự.c cậu, nhắm mắt tận hưởng cảm giác ấm áp, an toàn, và cả sự gần gũi đặc biệt ấy. Mỗi cái vuốt nhẹ trên lưng, mỗi nụ hôn dịu dàng nhưng táo bạo trên má, trên cổ… khiến tim cô như tan chảy.
Khoa cúi xuống nhìn cô, ánh mắt đong đầy yêu thương xen lẫn chút khát khao non trẻ. Cậu thì thầm:
“Ngọc Anh… chỉ cần cậu không rời xa mình… mình sẽ giữ mãi những buổi chiều thế này.”
Cô không nói gì, chỉ khẽ vòng tay qua eo cậu, ôm thật chặt — một cái ôm thay cho tất cả lời hứa và cảm xúc đang dâng đầy trong lòng.
Ánh nắng cuối ngày len qua khe cửa hắt lên hai người trẻ tuổi, bao bọc bởi hơi ấm, hơi thở, và những nụ hôn ngọt ngào… ghi lại một mùa hạ thật khác trong ký ức của cả hai.