Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 13
Những ngày cuối tháng sáu, nắng vẫn vàng rực rỡ trên sân trường, tiếng ve vẫn ngân vang như khúc nhạc nền bất tận cho mối tình đầu vừa chớm nở nhưng đã ngọt ngào đến say lòng. Ngọc Anh dường như thay đổi hoàn toàn, cô không còn là cô nữ sinh lặng lẽ ngồi một mình cuối lớp nữa — mỗi giờ ra chơi đều có Khoa bên cạnh, nụ cười cô tươi hơn, ánh mắt long lanh hơn.
Chiều nay, Khoa không nhắn tin trước, nhưng khi tan học, cô vừa bước ra khỏi lớp đã thấy cậu đứng đợi nơi gốc phượng quen thuộc. Khoa cười, đưa tay về phía cô, nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn.
“Đi thôi… hôm nay mình có một điều đặc biệt muốn dành cho cậu.”
Không hỏi nhiều, Ngọc Anh nắm lấy tay Khoa, để cậu dẫn lối. Họ đi qua hành lang đầy nắng, vòng qua sân thể dục rồi rẽ sang con đường nhỏ dẫn ra sau trường, nơi có khu vườn trồng đầy bằng lăng đang mùa nở tím biếc.
Khoa trải tấm khăn caro lên bãi cỏ dưới tán cây rợp bóng mát, rồi kéo Ngọc Anh ngồi xuống cạnh mình. Gió chiều thổi nhẹ, vài cánh hoa tím khẽ rơi phủ trên vai áo trắng của cả hai, khung cảnh ấy bình yên và lãng mạn đến lạ.
Khoa nghiêng đầu, vòng tay ôm cô sát lại, thì thầm bên tai:
“Ở đây… chỉ có hai đứa mình thôi nhé…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chưa để cô kịp đáp lời, cậu cúi xuống, môi cậu đặt một nụ hôn nhẹ lên cổ cô — một nụ hôn không vội vã nhưng đầy rung cảm. Tay Khoa khẽ siết eo cô, kéo cô gần hơn, khiến hơi thở ấm áp của cậu phả nhẹ bên tai, làm tim Ngọc Anh run rẩy.
Mỗi cái hôn của Khoa đều rất nhẹ nhàng nhưng cuốn hút, kéo dài từ cổ xuống vai cô, vừa âu yếm vừa khiến Ngọc Anh cảm giác toàn thân nóng lên. Tay cậu khẽ vuốt ve dọc lưng cô, rồi luồn nhẹ vào mái tóc dài, nâng gương mặt cô lên.
Khoa nhìn thẳng vào mắt cô — ánh mắt dịu dàng nhưng lấp lánh một thứ cảm xúc mãnh liệt hơn bình thường. Và rồi, môi cậu tìm đến môi cô, một nụ hôn sâu, chậm, cuốn cô vào thế giới chỉ có hai người, nơi không còn tồn tại âm thanh nào khác ngoài nhịp thở gấp gáp và tiếng tim đập vội.
Bàn tay Khoa từ từ di chuyển lên má, rồi xuống gáy, ôm trọn gương mặt cô, nụ hôn càng lúc càng say đắm, mềm mại nhưng đầy cuốn hút, khiến cả hai quấn chặt lấy nhau không muốn rời.
Một tay cậu ôm chặt eo cô, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve dọc sống lưng, từng cử động đều rất tinh tế nhưng đủ khiến da cô nóng bừng, toàn thân mềm nhũn trong vòng tay ấy.
“Ngọc Anh…” — Khoa thì thầm khi khẽ rời môi cô, giọng cậu khàn đi nhưng ấm áp vô cùng — “Mình thích cậu… rất nhiều.”
Ngọc Anh tựa trán lên n.g.ự.c cậu, khẽ mỉm cười, ánh mắt long lanh xúc động. Cô vòng tay ôm chặt lấy Khoa, không nói thành lời nhưng cái ôm ấy đã thay cho tất cả cảm xúc trong lòng.
Chiều dần buông, những tia nắng cuối cùng lấp lánh trên những cánh hoa bằng lăng rơi xuống bãi cỏ. Dưới tán cây ấy, hai tâm hồn trẻ tuổi vẫn quấn quýt trong những vòng tay, những nụ hôn ngọt ngào và sự gần gũi đầy tinh khôi của tình yêu đầu đời.