Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 15
Buổi chiều hôm đó, không gian vườn trường vắng lặng hơn mọi khi, chỉ còn tiếng ve râm ran rải rác và vài cơn gió khẽ lay động những tán phượng già. Ngọc Anh và Khoa ngồi bên nhau dưới gốc cây bằng lăng, chiếc khăn caro quen thuộc được trải cẩn thận trên nền cỏ xanh mượt.
Khoa khẽ nghiêng người, ánh mắt nhìn cô dịu dàng nhưng đầy ấm áp. “Hôm nay mình có một món quà muốn tặng cậu…” — cậu nói nhỏ, rồi từ trong balo lấy ra một chiếc vòng tay nhỏ xinh bằng dây dù đỏ, có đính một chiếc chuông bạc bé tí.
“Vòng đôi… Mình đã làm một cái cho cậu và một cái cho mình.” — Khoa mỉm cười, đưa tay đeo lên cổ tay mảnh mai của cô.
Ngọc Anh đỏ mặt, nhìn chiếc vòng đơn giản nhưng xinh xắn, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cô ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn chăm chú của Khoa — ánh nhìn như đang muốn nói điều gì nhiều hơn cả ngàn câu chữ.
Bất ngờ, Khoa nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi sát lại, vòng tay ôm gọn cô trong lòng. “Ngọc Anh…” — cậu thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm nóng phả nhẹ lên da cô khiến tim cô khẽ rung lên — “Mình muốn… gần cậu hơn một chút nữa…”
Chưa kịp để cô nói gì, Khoa cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn sâu, thật sâu và đầy khát khao. Lần này, nụ hôn không chỉ ngọt ngào như mọi lần trước, mà còn mang theo sự cuồng nhiệt non trẻ, vừa vụng về vừa đầy chân thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bàn tay Khoa nhẹ nhàng đặt lên lưng cô, vuốt ve dọc sống lưng, từng động tác rất khẽ nhưng khiến cô run lên, đôi má đỏ bừng, tim đập loạn nhịp. Nụ hôn ấy kéo dài, rồi Khoa rời môi cô, di chuyển từng nụ hôn xuống cổ, lên vai — những nụ hôn nhẹ như cánh ve nhưng để lại dư vị thật đậm đà.
“Cậu biết không…” — giọng Khoa khàn hẳn đi, đôi môi vẫn kề sát làn da mỏng manh của cô — “Chưa bao giờ mình muốn ai đó ở bên mình thế này…”
Ngọc Anh vòng tay qua cổ cậu, khẽ tựa vào bờ vai ấy, hơi thở gấp gáp và bối rối nhưng lại chẳng muốn rời xa. Cô khẽ thì thầm: “Mình… cũng vậy.”
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hầu như không còn khoảng trống, tim đập hòa cùng nhịp, từng cái vuốt ve, từng nụ hôn đều chậm rãi, vụng về nhưng tràn đầy cảm xúc.
Khoa khẽ nâng cằm cô lên lần nữa, hôn cô thật sâu, thật lâu, để lại trong lòng cả hai một dư âm ngọt ngào khó tả. Vòng tay cậu siết chặt eo cô hơn, như muốn giữ cô mãi mãi trong khoảnh khắc ấy, không để bất kỳ ai hay điều gì xen vào.
Hoàng hôn đã buông hẳn, những tia nắng cuối ngày nhẹ nhàng vương trên mái tóc, trên bờ vai và trên vòng tay hai người trẻ tuổi. Dưới tán bằng lăng tím ngát, những rung động đầu đời đang lớn dần, ngọt ngào và đầy khát khao…