Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 14

Những ngày tháng sáu đang dần trôi qua, khoảng trời trong xanh phủ đầy phượng đỏ như chứng kiến từng khoảnh khắc ngọt ngào của hai người trẻ. Ngọc Anh nhận ra mình ngày càng mong đợi hơn những buổi tan học — chỉ để được thấy Khoa đợi mình ở gốc phượng quen thuộc, chỉ để cùng cậu bước đi chậm rãi dưới tán cây xà cừ đầy bóng mát.

Chiều hôm nay, không khí nhẹ dịu hơn mọi ngày, tiếng ve cũng như lắng hơn, chỉ còn những đợt gió xôn xao lùa qua những tán lá. Khoa kéo tay Ngọc Anh đi vòng qua con đường nhỏ phía sau trường, nơi có một góc sân đầy cỏ xanh mà ít ai lui tới.

“Ở đây đẹp thật…” — Ngọc Anh khẽ nói, giọng cô nhẹ như hơi thở khi tay cậu vẫn không buông tay cô lấy một phút.

Khoa không nói gì, chỉ khẽ siết tay cô hơn, đôi mắt cậu ánh lên sự dịu dàng nhưng sâu thẳm một thứ cảm xúc rất riêng — thứ cảm xúc chỉ dành cho cô.

Cả hai cùng ngồi xuống tấm khăn caro quen thuộc, trải dưới gốc cây lớn che rợp cả một góc sân. Khoa không giấu nổi sự rung động trong ánh mắt khi nhìn cô — mái tóc dài khẽ bay theo gió, ánh nắng lấp lánh trên làn da trắng ngần, đôi mắt long lanh nhìn cậu đầy tin tưởng.

Bất chợt, Khoa đưa tay ra sau gáy cô, kéo cô lại gần hơn. Môi cậu khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô trước khi thì thầm bên tai:

“Cho mình gần cậu hơn chút nữa nhé…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Không đợi cô trả lời, nụ hôn của Khoa lại tìm đến môi cô — lần này sâu hơn, cuốn hút hơn, mang theo khát khao lặng thầm nhưng mãnh liệt. Bàn tay cậu ôm trọn eo cô, kéo sát cô vào lồng n.g.ự.c rắn chắc đang phập phồng vì nhịp tim rộn ràng.

Ngọc Anh run nhẹ trong vòng tay cậu, trái tim cô cũng đập loạn nhịp, nhịp thở dồn dập không giấu nổi cảm giác bối rối nhưng lại hoàn toàn tin tưởng. Cô khẽ vòng tay ôm lấy cổ cậu, đáp lại nụ hôn ấy, để mặc cho mọi giác quan dẫn lối.

Khoa khẽ di chuyển bàn tay từ eo lên lưng, vuốt ve nhẹ nhàng từng đường cong mềm mại, như muốn ghi nhớ tất cả cảm giác này — cảm giác của tuổi mười bảy, ngọt ngào, non trẻ nhưng thật mãnh liệt.

Làn môi cậu rời môi cô, chậm rãi di chuyển xuống bên má, rồi lướt nhẹ sang cổ — từng nụ hôn phớt qua nhưng để lại cả ngàn cảm giác rung động. Ngọc Anh khẽ rùng mình, m.á.u nóng như chảy dọc khắp cơ thể, đôi tay siết nhẹ hơn quanh cổ Khoa, không nói lời nào nhưng lại thầm chấp nhận tất cả.

“Ngọc Anh…” — Khoa khẽ thì thầm, môi vẫn chạm khẽ lên làn da cô — “Mình thích cậu nhiều hơn cậu nghĩ… chỉ muốn giữ mãi khoảnh khắc này.”

Ánh mắt Khoa khi ngẩng lên nhìn cô đầy yêu thương, ánh hoàng hôn phản chiếu làm đôi mắt ấy càng thêm long lanh. Một lần nữa, cậu cúi xuống, ôm cô thật chặt vào lòng — cái ôm không chỉ mang theo sự gần gũi mà còn là một lời hứa âm thầm: dù mùa hạ này có trôi qua, những rung động này sẽ còn mãi.

Chiều dần tắt, những tia nắng cuối cùng phủ lên hai người một màu vàng dịu nhẹ. Và nơi góc sân ấy — chỉ có hơi thở hòa quyện, vòng tay siết chặt, những nụ hôn nhẹ nhàng và một tình yêu đầu đời đang ngọt ngào chớm nở…