Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 21
Chiều hôm đó, ánh nắng cuối ngày phủ một màu vàng dịu lên những con đường nhỏ quanh sân trường. Tiếng ve vẫn râm ran trên những tán phượng già, nhưng với Ngọc Anh, mọi âm thanh dường như chìm xuống khi cô thấy Khoa đang đợi mình bên góc sân quen thuộc.
Cậu cười, ánh mắt rạng rỡ nhưng ấm áp, bước đến nắm lấy tay cô, siết nhẹ rồi thì thầm:
“Đi với mình nhé… hôm nay có một điều đặc biệt.”
Khoa dẫn cô ra một góc sân sau trường, nơi hàng cây xà cừ rợp bóng, ánh nắng len qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng đung đưa. Một chiếc ghế gỗ nhỏ đặt ngay dưới gốc cây lớn, trên đó Khoa đã trải sẵn chiếc khăn caro quen thuộc.
“Ngồi đây với mình nhé…” — Khoa khẽ nói, rồi kéo tay Ngọc Anh ngồi xuống cạnh cậu.
Chỉ vài giây sau, Khoa vòng tay ôm lấy cô, kéo cô tựa sát vào n.g.ự.c mình. Vòng tay ấm áp ấy luôn khiến tim Ngọc Anh khẽ rung lên, cảm giác an toàn, dịu dàng và đầy thân quen.
“Ngọc Anh…” — giọng Khoa khàn hơn mọi ngày, hơi thở cậu phả nhẹ bên tai cô — “Hôm nay mình nhớ cậu… nhiều lắm…”
Chưa kịp để cô đáp lại, Khoa đã nghiêng người, môi cậu chạm nhẹ vào vành tai cô, một nụ hôn khẽ nhưng đủ khiến cô run lên, toàn thân mềm nhũn trong vòng tay ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bàn tay cậu khẽ vuốt dọc lưng cô, rồi siết nhẹ eo, kéo cô sát lại hơn nữa. Nụ hôn tiếp theo đặt lên má, rồi dần dịch xuống cổ, lên vai cô — từng nụ hôn dịu dàng, chậm rãi nhưng mang theo khát khao non trẻ khiến trái tim Ngọc Anh đập nhanh đến nghẹt thở.
Cô nhắm mắt lại, để mặc mọi cảm xúc dẫn lối, vòng tay khẽ ôm cổ Khoa, hơi thở dồn dập, đôi má đỏ bừng nhưng chẳng chút e ngại.
“Cho mình…” — Khoa thì thầm bên tai cô, giọng cậu khàn hẳn đi — “… được gần cậu hơn chút nữa nhé…”
Không đợi cô trả lời, Khoa cúi xuống tìm môi cô — một nụ hôn thật sâu, thật dài và cuốn hút, khiến cả hai quấn chặt lấy nhau. Bàn tay cậu khẽ luồn vào tóc cô, ôm trọn gương mặt nhỏ nhắn ấy, giữ nụ hôn càng thêm trọn vẹn.
Khoảnh khắc ấy thật ngọt ngào nhưng cũng đầy rung động: hai người trẻ tuổi trao nhau những cử chỉ dịu dàng nhưng đầy chân thành, từng cái vuốt ve, từng hơi thở gấp gáp hòa vào tiếng gió nhẹ xung quanh.
Khoa khẽ buông môi cô, tựa trán mình lên trán cô, ánh mắt chan chứa yêu thương:
“Mùa hạ này… chỉ cần có cậu thôi là đủ.”
Ngọc Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt long lanh xúc động, đôi tay vẫn ôm chặt lấy lưng cậu như một lời hứa thầm lặng: cô sẽ ở bên cậu, dù mùa hạ có ngắn ngủi, dù tuổi trẻ có vội vàng.
Hoàng hôn dần buông, ánh sáng vàng nhạt phủ lên hàng cây, phủ lên hai người trẻ đang ôm nhau thật chặt, say đắm trong nụ hôn đầu đời và những rung động đầu tiên — vụng dại nhưng chân thành, ngọt ngào nhưng tinh khôi.