Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 22

Buổi chiều hôm ấy, bầu trời xanh trong và gió thoảng nhẹ qua từng tán phượng rực đỏ. Ngọc Anh bước chậm qua sân trường, đôi má đỏ hây hây khi nhìn thấy Khoa đang đứng đợi dưới gốc cây quen thuộc, dáng cậu tựa vào thân cây, ánh mắt hướng về cô với một nụ cười rất hiền.

“Đi thôi…” — Khoa bước tới, nắm lấy tay cô thật chặt, không nói nhiều nhưng cái siết tay ấm áp ấy đã thay cho tất cả.

Cậu dẫn cô ra phía sau trường, đến một góc sân đầy cỏ xanh, nơi nắng chiều rải từng vệt vàng nhạt xuống nền cỏ mượt. Chiếc khăn caro quen thuộc đã được trải sẵn, vài cánh hoa bằng lăng rơi lác đác quanh đó, tất cả trở nên yên bình lạ thường.

Khoa ngồi xuống trước, rồi nhẹ nhàng kéo cô ngồi sát vào lòng mình. Tay cậu vòng qua eo cô, kéo cô tựa hẳn vào n.g.ự.c cậu, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên gáy khiến cô khẽ run lên.

“Ngọc Anh…” — giọng cậu trầm và khàn khàn hơn mọi ngày — “Mình thích cảm giác này… chỉ cần cậu ngồi cạnh, mình chẳng cần gì thêm.”

Chưa để cô đáp, Khoa cúi xuống, khẽ vén tóc cô qua một bên, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên cổ — một nụ hôn êm ái nhưng khiến trái tim cô đập rộn ràng, má nóng bừng lên không tự chủ.

Bàn tay Khoa siết nhẹ eo cô hơn, kéo cô gần lại, rồi lần tìm bàn tay nhỏ nhắn ấy, đan chặt lấy từng ngón tay. Hơi thở cậu đều đặn, nhưng lại mang theo một chút run rẩy non trẻ của tuổi mười bảy đang rung động thật sự.

Khoa không dừng lại, môi cậu lướt dọc từ cổ xuống vai, từng nụ hôn vụng về nhưng đầy dịu dàng, để lại trên da cô cảm giác ấm áp đến lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cho mình… gần cậu hơn nữa nhé…” — Khoa thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng mang theo một thứ cảm xúc thật mãnh liệt.

Ngọc Anh không nói gì, chỉ tựa hẳn vào vòng tay cậu, vòng tay cô siết nhẹ quanh cổ Khoa, để hơi thở cả hai hòa vào nhau, nhịp tim cùng vang lên những nhịp rộn rã.

Cậu khẽ nâng cằm cô lên, ánh mắt sâu lắng và ấm áp ấy một lần nữa nhìn cô thật lâu trước khi cúi xuống, hôn cô thật sâu. Đôi môi cậu miết nhẹ lên môi cô, kéo dài và cuốn hút, khiến mọi giác quan trong cô như tan chảy trong vòng tay ấm áp ấy.

Bàn tay Khoa luồn khẽ vào tóc cô, nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt bé nhỏ, từng cử chỉ đều thật chậm rãi nhưng không kém phần nồng nàn, vụng về nhưng chân thành đến đáng yêu.

Họ ôm nhau thật chặt dưới tán cây, mặc kệ nắng chiều dần nhạt, mặc kệ tiếng ve râm ran như nền nhạc cho bản tình ca lặng lẽ của riêng họ.

Khi buông nụ hôn ra, Khoa tựa trán lên trán cô, đôi mắt ánh lên sự chân thành sâu thẳm:

“Mùa hạ này… chỉ cần có cậu thôi là đủ.”

Ngọc Anh mỉm cười khẽ, đôi má vẫn ửng hồng, tay cô vẫn ôm chặt lấy cậu, để mặc mọi thứ ngoài kia lùi xa, chỉ giữ lại khoảnh khắc ấm áp ấy — khoảnh khắc tuổi mười bảy đang sống trọn trong những rung động đầu đời.