Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 23

Chiều hôm ấy, nắng vàng rải nhẹ xuống từng bậc cầu thang cũ kỹ của thư viện sau trường. Gió từ ô cửa sổ mở hé khẽ thổi qua, làm lay động mấy tờ giấy trên bàn. Minh Khoa đã hẹn Ngọc Anh tại đây — nơi chỉ có hai người biết, nơi từng chứng kiến những buổi chiều dịu dàng và lặng lẽ nhất của họ.

Khi Ngọc Anh bước vào, Khoa đã ngồi sẵn trên bậc cửa sổ, tay cầm quyển sách nhưng ánh mắt lại chỉ chăm chú dõi theo từng bước chân cô. Cậu cười, đôi mắt ánh lên sự ấm áp quen thuộc khiến tim cô lại rộn ràng.

“Ngồi đây với mình nhé…” — Khoa lên tiếng, giọng nói trầm hơn mọi ngày, hơi khàn nhưng êm dịu.

Ngọc Anh bước đến, chưa kịp ngồi xuống thì Khoa đã nhẹ nhàng kéo tay cô, ôm cô ngồi gọn trong lòng mình. Vòng tay ấy ôm siết lấy eo cô, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên cổ khiến cô rùng mình, đôi má ửng đỏ.

“Ngọc Anh… hôm nay mình nhớ cậu… nhớ rất nhiều…” — Khoa thì thầm bên tai cô, rồi bất chợt cúi xuống, đặt một nụ hôn lên vai cô — nụ hôn rất nhẹ thôi nhưng đủ để khiến tim cô đập thình thịch.

Bàn tay Khoa vuốt ve nhẹ dọc theo sống lưng cô, từng động tác vừa dịu dàng vừa lúng túng, non trẻ nhưng thật chân thành. Khoa khẽ nghiêng đầu, môi cậu chạm khẽ lên cổ, lên vành tai cô, để lại trên làn da mỏng manh ấy cảm giác nóng bừng nhưng dịu êm vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ngọc Anh nhắm mắt, khẽ vòng tay qua cổ cậu, ngả người sát hơn vào lồng n.g.ự.c ấm áp ấy. Cô không còn chút e ngại nào nữa — chỉ có sự tin tưởng, chỉ có nhịp tim rộn rã và hơi thở gấp gáp của chính mình hoà cùng hơi thở cậu.

Khoa nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, ánh mắt chan chứa yêu thương nhưng cũng lấp lánh một chút khát khao ngây dại. Và rồi, cậu hôn cô — một nụ hôn sâu, thật sâu, mềm mại nhưng kéo dài, cuốn lấy tất cả cảm xúc non trẻ và vụng dại của cả hai.

Bàn tay Khoa đan vào tay cô, siết chặt, trong khi tay kia vẫn nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, giữ cô thật gần, không để bất kỳ khoảng cách nào tồn tại.

“Cho mình…” — Khoa thì thầm, giọng khàn đi vì xúc động — “… giữ cậu thế này lâu hơn nữa nhé…”

Ngọc Anh mỉm cười khẽ, ánh mắt long lanh chan chứa những xúc cảm không lời. Cô khẽ gật đầu, tay vẫn ôm chặt lấy Khoa, để hơi ấm ấy bao bọc lấy cô trọn vẹn.

Nụ hôn tiếp theo lại đến — sâu hơn, cuốn hút hơn, từng nụ hôn vụng về nhưng đầy khát khao ấy khiến không gian nhỏ bé quanh họ như ngưng đọng lại. Tiếng tim đập, hơi thở, từng cái siết tay, từng vòng ôm… tất cả như một bản tình ca lặng lẽ của riêng họ.

Hoàng hôn ngoài cửa sổ đổ xuống những vệt nắng nhạt cuối ngày, phủ lên mái tóc, lên bờ vai và lên vòng tay siết chặt ấy. Một buổi chiều mùa hạ nữa trôi qua, dịu dàng, lãng mạn nhưng đầy rung cảm — những dấu ấn ngọt ngào mà cả hai sẽ không bao giờ quên.