Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 9

Hôm sau, tiết trời trong xanh, gió mát hơn mọi ngày. Tiếng ve vẫn rộn ràng trên những cành phượng già, phủ rợp lối đi nhỏ dẫn ra bờ hồ — nơi đã trở thành góc hẹn hò riêng tư của Ngọc Anh và Minh Khoa.

Chiều nay, sau giờ học, Khoa không nhắn tin mà đứng đợi sẵn dưới gốc phượng ngay trước lớp cô. Ánh mắt cậu vẫn sáng lấp lánh khi nhìn thấy cô bước ra, cặp sách ôm trước ngực, mái tóc nhẹ nhàng bay trong gió.

“Đi với mình nhé…” — Khoa chỉ nói một câu rất khẽ, nhưng đủ khiến trái tim Ngọc Anh lại đập nhanh hơn bình thường.

Cả hai im lặng bước trên lối nhỏ ra hồ Tháng Sáu. Nhưng thay vì ngồi xuống ghế đá quen thuộc, Khoa nhẹ nhàng cầm tay cô, kéo cô đi dọc bờ hồ. Những chiếc lá non xào xạc dưới chân họ, mặt nước phẳng lặng in bóng hoàng hôn đang dần buông.

Đến một góc khuất hơn, nơi những nhánh liễu rủ xuống, Khoa dừng lại. Tay cậu siết nhẹ tay Ngọc Anh, ánh mắt nhìn cô đầy dịu dàng nhưng có chút mãnh liệt hơn mọi ngày.

“Ngọc Anh…” — giọng cậu trầm ấm, hơi khàn — “Mình có thể… được gần cậu hơn một chút nữa không?”

Cô khẽ gật đầu, má ửng hồng nhưng trong lòng lại cảm giác ngọt ngào đến lạ.

Khoa đặt tay lên má cô, nhẹ nhàng vuốt ve, rồi cúi xuống, lần nữa hôn cô — nụ hôn lần này không vội vã mà thật sâu, thật ấm. Môi cậu quấn lấy môi cô, vừa dịu dàng vừa mang theo khát khao non trẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tay Khoa khẽ trượt xuống sau lưng cô, ôm trọn tấm lưng bé nhỏ ấy, kéo cô sát vào mình hơn nữa. Hơi thở cả hai dồn dập, tim đập rộn rã, gương mặt kề sát trong ánh nắng cuối ngày.

Ngọc Anh run rẩy cảm nhận từng cử động tinh tế của Khoa. Bàn tay cậu lướt dọc sống lưng cô, rồi khẽ đặt lên eo, ôm cô thật chặt, như muốn truyền cho cô tất cả sự dịu dàng và ấm áp.

“Cậu biết không…” — Khoa ghé sát tai cô, thì thầm thật khẽ, hơi thở nóng hổi phả nhẹ lên làn da mỏng manh — “Khi ôm cậu thế này… mình chỉ muốn thời gian ngừng lại.”

Ngọc Anh tựa đầu lên vai cậu, khẽ rúc sâu hơn vào vòng tay ấm áp ấy. Cô để mặc bản thân lạc vào từng cử chỉ ân cần của Khoa — từng vuốt ve trên mái tóc, từng cái siết nhẹ quanh eo và cả những nụ hôn lén lút bên cổ, bên trán…

Một lúc sau, Khoa khẽ nâng cằm cô lên, nhìn thật sâu vào mắt cô rồi thì thầm:

“Từ hôm nay… mình sẽ giữ cậu thật chặt, không ai cướp được đâu.”

Ngọc Anh mỉm cười khẽ, ánh mắt chan chứa yêu thương. Dưới tán liễu rủ bên bờ hồ, ánh hoàng hôn hắt xuống, bao phủ lấy hai người, khiến khung cảnh càng thêm ngọt ngào và lãng mạn.

Chiều hôm ấy… có lẽ sẽ là một buổi chiều không thể nào quên — nơi bắt đầu cho những cảm xúc rung động sâu đậm hơn, mãnh liệt hơn… nhưng vẫn rất đỗi tinh khôi của một mối tình đầu.