Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 8

Chiều muộn hôm ấy, sau khoảnh khắc ngọt ngào bên hồ Tháng Sáu, Khoa và Ngọc Anh vẫn ngồi cạnh nhau thật lâu. Gió thổi nhẹ làm vạt tóc cô bay lòa xòa trước mặt, Khoa khẽ cúi xuống, đưa tay vén những sợi tóc ấy ra sau tai cô.

Khoảng cách gần đến mức hơi thở cả hai hòa quyện, nhịp tim hòa cùng một nhịp. Ánh mắt Khoa nhìn cô, dịu dàng nhưng lấp lánh một chút “liều lĩnh” hơn mọi ngày.

“Cho mình ôm cậu một chút nữa nhé…” – giọng Khoa khàn đi, đầy chân thành nhưng ẩn chứa một mong muốn khẽ khàng.

Ngọc Anh chỉ gật đầu, môi khẽ mím lại, đôi má ửng đỏ nhưng không hề né tránh. Vòng tay Khoa siết nhẹ eo cô, kéo cô sát lại hơn, khiến cô gần như ngã hẳn vào lòng cậu.

Khoa áp sát má mình vào mái tóc cô, khẽ hít hà hương thơm quen thuộc. Tay cậu nhẹ nhàng vuốt dọc lưng cô, từng động tác chậm rãi nhưng đầy ấm áp và khiến da cô khẽ rùng mình.

Rồi như không kiềm chế được, Khoa nghiêng đầu, môi cậu khẽ lướt xuống bên cổ cô. Một nụ hôn phớt qua nhưng cũng đủ để khiến Ngọc Anh run lên vì cảm giác lạ lẫm. Làn môi ấm ấy dừng lại một chút, rồi chạm thêm một lần nữa, lâu hơn, chậm hơn…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Ngọc Anh…” – Khoa khẽ thì thầm sát tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô đỏ bừng cả mặt.

Bàn tay cậu di chuyển nhẹ nhàng lên eo cô, rồi khẽ trượt dọc xuống cánh tay mảnh mai, từng cử chỉ đều rất tinh tế nhưng mang theo hơi thở đầy rung cảm. Ngọc Anh khẽ rúc sâu vào lòng cậu, để mặc cho cảm xúc dắt lối, cho phép chính mình tận hưởng những cái vuốt ve đầu đời ấy — vụng về nhưng thật ngọt ngào.

Khoa hơi ngửa đầu, nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh ngại ngùng của cô gái đang nằm gọn trong vòng tay mình. Một lần nữa, cậu cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn dài — mềm mại nhưng táo bạo hơn, mang theo sự ấm áp lẫn khát khao non trẻ.

Nụ hôn ấy kéo dài đến mức khiến cả hai như quên mất cả không gian và thời gian xung quanh. Hơi thở cả hai dần trở nên gấp gáp, đôi bàn tay Khoa vẫn siết chặt eo cô, không rời.

“Cậu biết không…” – khi rời môi cô ra, Khoa thì thầm – “Mình muốn mùa hè này là mùa hạ… chỉ của riêng tụi mình.”

Ngọc Anh không trả lời, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, vòng tay cô siết chặt hơn quanh lưng cậu, tim đập rộn ràng trong lồng ngực.

Hoàng hôn dần tắt hẳn. Trên mặt hồ chỉ còn ánh lấp lánh phản chiếu những tia sáng cuối ngày, và một đôi trẻ đang say đắm bên nhau, quấn quýt, ngọt ngào… như thể thế giới này chỉ còn hai người.