Tôi mới phát hiện chồng mình còn có một đứa con trai tám tuổi.
Lúc họp phụ huynh, không biết sao anh ta lại ngồi bên cạnh tôi.
Tôi là phụ huynh đại diện cho con gái có thành tích xuất sắc lên chia sẻ kinh nghiệm.
Anh ta thì đại diện cho đứa con hoang đứng thứ nhất từ dưới lên, nhận phê bình.
Sau đó lúc con gái tôi được mời lên sân khấu đọc diễn cảm bài văn được điểm tối đa, con bé chợt sáng tạo ra một bài diễn thuyết mới khiến người nghe khó cầm được nước mắt: “Người bố đã mất của tôi”
Trong khi mọi người đang cảm động rơi nước mắt, sắc mặt chồng tôi lại tái mét.
Còn kẻ thứ ba thì trốn ở phía sau không dám nói lời nào.
1
Con gái tám tuổi, ngọt ngào đáng yêu giống như thiên sứ nhỏ.
Chồng tôi gặp ai cũng khen con gái ngoan, tất cả mọi người đều nói anh ta là người yêu con hơn mạng.
Thế nhưng trước giờ anh ta chưa từng có mặt trong bất cứ hoạt động gì ở trường của con bé.
Lần nào cũng lấy lý do bận rộn công việc ở công ty để từ chối.
Kỳ thi cuối kỳ lớp 3 đã kết thúc, con gái lại đứng top đầu toàn thành phố.
Tôi gửi tin tức tốt này cho chồng.
Giọng anh ta ủ rột: "Vợ à, anh phải đi công tác, không tới được.”
Anh ta còn nhờ tôi nhất định phải quay phim, ghi chép lại quá trình trưởng thành của con.
Một giây sau, một người phụ nữ mang thai nâng cao bụng đi vào phòng học.
Cô ta dắt theo một bé trai đầu dưa hấu.
Có mấy vị phụ huynh đi tới.
"Đây chính là mẹ của Diệu Tổ nhỉ, thật xinh đẹp, khó trách có chồng là ông chủ giá trị bản thân đến hàng ngàn vạn."
"Cái túi này của cô thật đẹp, đây là kiểu mới nhỉ.”
Mẹ Diệu Tổ ngồi bên cạnh tôi, đặt túi xách xa xỉ lên bàn.
Cô ta cười duyên dáng:"Tôi không biết nhìn hàng hiệu, đều là chồng mua cho."
Sau đó, cô ta nhìn về phía tôi: "Dì à, tôi cũng có một cái đồng hồ giống dì đấy.”
Tôi liếc mắt nhìn người phụ nữ mang thai: "Cô đang nói chuyện với tôi phải không?"
Người phụ nữ mang thai trước mặt quả thực rất trẻ, nhìn có vẻ cũng mới chỉ hai mươi mấy tuổi.
Người phụ nữ mang thai tiếp tục nói thêm: "Đúng vậy, dì là bà ngoại của bé nào thế?"
Tôi đang xử lý công việc của công ty, chuyển sự chú ý về màn hình một lần nữa.
Chỉ bớt chút thời gian nói:
"Em gái à, bớt nói hươu nói vượn, tôi biết rõ ngoại hình của mình trông như nào, chỉ có thể chứng minh là ánh mắt của cô không tốt. Hơn nữa, cái đồng hồ trên tay cô là hàng giả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Có nhiều người nhìn như vậy, người phụ nữ mang thai khó mà xuống nổi: "Cô dựa vào đâu mà nói như vậy."
Tôi lắc lắc cổ tay: “Bởi vì hàng thật ở trên tay tôi.”
Người phụ nữ mang thai nói năng hùng hồn: "Cái này là do chồng tôi đưa cho tôi, không thể nào là giả. Tôi không tin, trừ phi cô chứng minh."
Người phụ nữ mang thai cho rằng mấy phụ huynh vừa nịnh nọt cô ta hiện giờ cũng sẽ đứng về phía cô ta.
Không ngờ các vị phu nhân đều không có ý định này.
Bởi vì các cô ấy đều biết tôi.
Việc liên quan đến tôi, cũng không dám can thiệp vào.
Thằng nhóc Diệu Tổ không chịu đựng được chuyện mẹ mình bị ấm ức.
Nó vội vàng gào lên với tôi.
“Ba tôi đối xử với mẹ tôi rất tốt! Ba nói nhãn hiệu này rất đắt!"
Có một phụ huynh không nhìn nổi nữa.
“Mẹ Diệu Tổ à, đừng nói nữa, cái này của cô rõ ràng là hàng giả.”
"Đúng vậy, Trần tổng là người thế nào chứ, đừng cố tranh cãi mà nảy sinh hiểu lầm."
"Cũng không biết tự lượng sức mình."
"Trần tổng sao có thể đeo hàng giả."
Người phụ nữ mang thai trợn tròn mắt.
Cô ta cho rằng trong lớp chỉ có cô ta, mẹ Diệu Tổ gả vào hào môn.
Người phụ nữ mang thai cố giả vờ bình tĩnh, ra vẻ một phu nhân nội trợ thân thiện.
"Thì ra chồng cô cũng rất lợi hại, chồng cô tên gì? Nói không chừng chồng chúng ta có quen biết đấy."
Tôi cảm thấy buồn cười.
"Cô đừng có chồng cô chồng tôi, bộ không nghe thấy bọn họ gọi tôi là Trần tổng à?"
Sắc mặt người phụ nữ mang thai hoàn toàn thay đổi.
Cô ta không ngờ, tôi chính là hào môn hàng thật giá thật. Có công ty liêm yết giá trị hàng trăm tỷ.
Mẹ Diệu Tổ lẩm bẩm: "Có gì đặc biệt hơn người chứ."
Tôi gõ xuống hàng chữ cuối cùng trong điện thoại, liếc nhìn cô ta.
“Hầu hết các phụ huynh ở đây, tôi có tên riêng của mình, không phải mẹ của ai, mà là Trần tổng. Đây chính là sự chênh lệch giữa chúng ta."
Người phụ nữ mang thai nghiến răng, lại tức giận đến không nói nổi một tiếng nào.
Lúc này, có một người đàn ông được thư ký, trợ lý vây quanh đi vào phòng học.
Cô ta ấm ức gọi một tiếng: “Chồng ơi."
Diệu Tổ cũng nhào tới, khóc lớn: "Ba! Có người bắ t n ạt mẹ!"