Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông đi vào phòng học mang theo khí chất trịch thượng khoa trương.

Mặc áo khoác dài đắt đỏ, tóc cũng được xử lý cẩn thận tỉ mỉ.

Tôi nhìn anh ta một chút.

Quả thực có hơi ngạc nhiên.

Người phụ nữ bụng hơi nhô lên đang rúc vào trong lòng n.g.ự.c người đàn ông cáo trạng.

"Ông xã, bụng em có hơi không thoải mái."

Chu Tễ lại nhìn tôi chằm chằm, dường như đang xem phản ứng của tôi.

Khiến anh ta thất vọng rồi, tôi không có phản ứng gì quá lớn, lạnh nhạt châm chọc.

"Thì ra không chỉ đồng hồ của cô là giả."

Người phụ nữ mang thai hiển nhiên biết tôi nói ẩn ý cái gì.

Mà cô ta quả thật cũng chột dạ, dù sao cũng chỉ là bồ nhí.

Chồng vốn là giả.

Nhưng có lẽ cô ta nghĩ rằng Chu Tễ tới sẽ làm chỗ dựa cho cô ta.

Lại định la lối om sòm với tôi.

Nhưng cô ta mới chỉ tỏ thái độ bất kính với tôi.

Chu Tễ đã nhíu mày, trầm giọng quát: "Ra ngoài."

Cô vợ nhỏ mang thai không dám trái ý anh ta, đành phải nghe lời gật đầu.

"Vâng.”

Sau đó tỏ vẻ uy phong với trợ lý chạy tới: “Cậu còn không mau qua đây đỡ tôi!”

Trợ lý Vương dù sao cũng là nhân tài, lại bị ả tiểu tam sai khiến như người giúp việc.

Cũng không có cách nào, ai kêu cô ta được sủng ái chứ.

Nhưng trợ lý Vương vội vàng chạy đến, trong nháy mắt khi nhìn thấy tôi giống như bị sét đánh.

"Phu, phu nhân..."

Giọng không lớn, nhưng Tú Liên lại nghe thấy.

"Cậu gọi ai là phu nhân đấy, phu nhân của cậu ở đây này!"

Cô ta thẳng thắn hùng hồn uốn nắn trợ lý Vương, hiển nhiên không ý thức được điều không thích hợp.

Mãi đến khi đối đầu với ánh mắt nổi giận rõ ràng của Chu Tễ, và biểu cảm nghiền ngẫm xem kịch trong mắt tôi.

Cuối cùng Tú Liên cũng ý thức được tôi chính là vợ của Chu Tễ.

Chân lập tức không đứng nổi nữa.

Nhưng mà thằng nhóc Diệu Tổ lại vẫn cứ ba ba, ba ba lôi kéo Chu Tễ, muốn ăn Hamburger.

Không biết con gái tôi đã sớm đứng phía sau đám người từ khi nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chu Tễ nhìn thấy con bé trước tôi.

Không có người ba nào bị con gái phát hiện chuyện phản bội gia đình mà còn có thể bình tĩnh.

Huống chi, Tư Kiều còn là một cô bé cực kỳ thông minh.

"Bạn học Diệu Tổ, nhanh kêu ba của cậu mua thêm mấy cái Hamburger đi, chậm chút nữa sẽ c.h.ế.t đói đó."

Ba chữ "Ba của cậu" không khác gì đ.â.m xuyên trái tim Chu Tễ một cái.

Mặc dù Chu Tễ luôn miệng nói yêu con gái, nhưng ngay cả chuyện con bé học trường nào, lớp nào cũng không biết.

Loại chuyện hồ đồ như con riêng và con trong giá thú ngồi cùng bàn này cũng có thể phát sinh.

Nhưng tôi vẫn tin tưởng, Chu Tễ thật sự yêu con gái.

Trong lòng vô cùng tự hào, kiêu ngạo về con bé.

Không thì Chu Tễ cũng sẽ không lộ ra vẻ dằn vặt như táo bón thế.

Nhìn anh ta dằn vặt, tôi chỉ muốn cười.

Chu Tễ trước nay luôn giả vờ thong dong, ưu nhã, lại cũng có một ngày không ngóc đầu lên được.

Phụ huynh sau lưng cũng đang thì thầm nói chuyện.

Phụ huynh trong lớp không phải người trong giới.

Đây là do tôi cố ý sắp xếp.

Bởi vì tôi hi vọng con gái có thể lớn lên trong hoàn cảnh tương đối đơn thuần.

Làm quen với người ở tầng lớp khác một chút.

Ai ngờ lại tạo cho ả tiểu tam cơ hội, ỷ vào việc đây không phải giới hào môn, mọi người không biết Chu Tễ, càng không nhận ra vợ thật sự của anh ta nên trắng trợn khoe khoang ngay ở lớp học.

Tiếng chuông vang lên, cuộc họp phụ huynh bắt đầu.

Chủ nhiệm lớp chiếu hình con gái tôi cho mọi người xem trước, biểu hiện cực kỳ ưu tú trong các hạng mục thi đua.

Phân tích tỉ lệ lên lớp.

m thầm khen ngợi con bé, thông qua những giải thưởng này, muốn vào các trường trọng điểm của thành phố hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì.

Các phụ huynh khác trầm trồ ghen tị.

Chủ nhiệm lớp nhìn về phía con bé, vẻ mặt cũng tràn đầy tự hào.

"Mọi người đều biết, hiện tại việc học càng ngày càng khó, cuối mỗi một học kỳ, chúng ta đều sẽ tiến hành kỳ thi chung với các trường học trọng điểm trong thành phố.”

"Lần thi chung này rất khó, bạn học Tư Kiều đã đạt được điểm tối đa trong bài thi đó.”

"Theo như tôi được biết thì bạn học Tư Kiều ngoại trừ học vật lý bên ngoài thì cũng không học thêm gì cả. Chuyện này chứng minh năng lực tư duy logic và học một hiểu mười của em ấy cực cao!"

Các phụ huynh vỗ tay vang như tiếng sấm.

Tất cả phụ huynh đều đang chúc mừng tôi.

Chu Tễ dường như cũng có chung vinh dự.

Mãi đến khi có ba của bạn học khác nói với Chu Tễ.

"Ba Diệu Tổ à, tôi ghen tị với nhà anh quá, Diệu Tổ nhà anh có thể làm bạn cùng bàn với đứa bé ưu tú như Tư Kiều."