Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi đẩy Chu Tễ ra: "Anh đủ rồi đấy, đừng chạm vào con gái của tôi!”
Chu Tễ khóc đến mặt đầy nước mắt, quỳ xuống trước mặt tôi.
Cúi đầu, như một phạm nhân chờ án tử, nghẹn ngào nức nở sám hối tội lỗi của mình.
“Anh thật sự sai rồi vợ ơi, mấy ngày nay anh vẫn luôn nằm mơ, mơ thấy chúng ta lúc còn bé, lúc chúng ta quen biết cũng không chênh lệch mấy so với tuổi của Tư Kiều hiện giờ, em cao ngang Tư Kiều, gọi anh là anh Tiểu Tễ."
Chu Tễ kéo góc áo của tôi không chịu buông tay.
Tiếng khóc càng lúc càng khàn.
"Lúc đi học, cũng chỉ có những nam sinh khác xoay quanh em, bọn họ thậm chí ưu tú hơn anh, anh ghen ghét, anh sợ hãi, sợ em không còn là của anh, anh liều mạng học tập, làm việc, trở nên ưu tú. Nhưng vẫn nhìn em yêu đương với người này rồi người khác, cuối cùng… Anh cũng đợi được em, trở thành chồng của em, còn có đứa con gái đáng yêu như Tư Kiều, Tư Kiều quả thực chính là em năm đó. Dù thế nào anh cũng sẽ không buông tay."
Lồng n.g.ự.c tôi co rút lại, cố gắng khiến mình bình tĩnh.
"Anh đừng nói nữa, chuyện ly hôn là kết cục đã định rồi."
Cuối cùng, trợ lý Vương đi tới, đỡ Chu Tễ khóc đến gần ngất dậy.
Tôi ôm Tư Kiều nhanh chóng rời khỏi bãi đỗ xe.
Cuối cùng tôi cũng biết vì sao có mấy người phụ nữ lại tha thứ cho chuyện chồng mình ngoại tình rồi.
Bởi vì lúc xin lỗi, bọn họ thật sự có thể hèn mọn đến tận cùng.
Tôi rất may vì lúc ấy trong lòng không chút mềm lòng.
Giống như Chu Tễ đã nói, tôi yêu đương với người này rồi người khác, mỗi lần chia tay đều tiêu sái quyết đoán.
Tính cách của tôi vốn là cầm được thì cũng buông được, Chu Tễ cũng không ngoại lệ.
...
Sau khi Diệu Tổ chuyển trường, Tú Liên dần phai nhạt ra khỏi thế giới của tôi.
Cô ta giống như rác rưởi rơi vào hành thùng, xử lý là xong.
Sau này có nghe được chút tiếng gió.
Bào thai trong bụng Tú Liên được chuẩn đoán là sứt môi, hở hàm ếch.
Trong một đêm mưa, Tú Liên quỳ cầu xin tôi ngay trước cửa nhà.
"Phu nhân, tôi sai rồi, cô có thể nể mặt đứa trẻ, để Chu tổng cho phép tôi sinh đứa bé ra không?"
Bụng cô ta đã rất lớn rồi, nhìn qua cực kỳ đáng thương.
Cô ta đập trán lên bậc thang hết lần này đến lần khác.
"Lúc trước đều là tôi không biết lượng sức, về sau tôi mới biết được mình chỉ là chó mèo trong mắt anh ấy, tôi giả vờ ngoan ngoãn, đáng yêu ròng rã tám năm, không dám trái ý.”
"Thế nhưng khi tôi nhìn thấy, Tư Kiều mắng anh ấy trước mặt mọi người, anh ấy cũng không tức giận, mà dù cô có lạnh lùng lườm anh ấy như nào thì ánh mắt anh ấy nhìn cô cũng vẫn luôn dịu dàng, bảo vệ, tôi rất ghen tị. Anh ấy nói với tôi, người anh ấy yêu vĩnh viễn chỉ có cô và Tư Kiều, không quan tâm đến cảm nhận của tôi chút nào! Cho nên tôi mới đối nghịch với cô giống như bị điên vậy!”
"Đều là cực khổ do tôi tự mình chuốc lấy, tôi sai rồi, tôi đã không còn Diệu Tổ rồi, bọn họ đã đưa Diệu Tổ ra nước ngoài, không cho tôi gặp con trai, tôi chỉ còn đứa bé trong bụng."
Chu Diệu Tổ bị cưỡng chế đưa ra nước ngoài học trường nội trú.
Tú Liên cũng không được đi cùng.
Tú Liên hiển nhiên đã bị Chu Tễ hoàn toàn vứt bỏ, con của cô ta sinh ra bị sứt môi, hở hàm ếch cũng không có ai quan tâm.
Tôi miễn cưỡng che ô, ngồi xuống trước mặt cô ta, vuốt ve bụng của cô ta: "Con à, mặc dù con cũng là một sinh mạng, nhưng cô chân thành đề nghị con đi tìm một người mẹ tốt hơn. Người mẹ chưa sinh con ra đã để con phải dính mưa, sau này con sẽ chỉ gặp những cơn mưa không dứt mà thôi."
Tú Liên lập tức gào khóc sau lưng tôi.
Cũng không cầu xin tôi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô ta không còn dám cầu xin nữa.
Hôm tôi ly hôn với Chu Tễ, lúc rời khỏi tòa án, anh ta quay đầu lại nhìn tôi dưới cầu thang thật lâu.
Ánh mắt tràn ngập lưu luyến.
Lộc Minh Xuyên dùng cặp văn kiện che mặt của tôi.
Khiêu khích nhìn về phía Chu Tễ.
Khẩu hình nói: "Còn không mau cút đi."
Sau khi Chu Tễ đi, tôi đè cặp văn kiện của Lộc Minh Xuyên xuống, kêu anh ấy đừng làm bậy nữa.
Lộc Minh Xuyên nói: "Không phải anh sợ em đau lòng à.”
Tôi nói tôi không đau lòng, chỉ muốn về nhà gặp con gái.
Ngày xuân, Tư Kiều đang ngồi trong phòng thí nghiệm vật lý, nhìn ánh nắng xuyên qua dây thường xuân, ánh nắng chiếu vào trong phòng bừng bừng sức sống.
Châu Nam Nghiêu đưa cho tôi huy chương cuộc thi vật lý mới nhất của con bé.
Tôi cầm lấy.
Tóc Tư Kiều đã dài hơn một chút, phủ trên lưng, mềm mại như sa tanh.
Nghe thấy tôi gọi mbảo bối, Tư Kiều xoay người lại.
Con bé nhìn tôi một lát, hỏi tôi: "Ba mẹ ly hôn rồi có đúng không?"
Tôi khẽ gật đầu: "Phải."
Tư Kiều nở nụ cười thật tươi, nhưng chỉ chốc lát sau, con bé không giả vờ được nữa, bổ nhào vào trong n.g.ự.c tôi, khóc ầm lên.
"Con không có ba, con không còn ba rồi.”
“Vì sao ba của con lại là một người ba xấu xa chứ, vì sao ông ấy lại thế, vì sao, trước đây ông ấy đối xử với con tốt như vậy!"
Con bé giả vờ kiên cường, cuối cùng cũng để lộ vẻ mặt thật sự.
Đứa trẻ có thể viết được bài văn được điểm tối đa, nhất định có một tấm lòng vô cùng ấm áp.
Sau khi phát hiện Chu Tễ phản bội, những sự kiên cường, trấn định kia đều là giả vờ.
Tôi hiểu con gái của mình, khi con bé khóc lên, tôi mới hoàn toàn yên tâm.
Tình cảm ba mẹ tan vỡ, người tổn thương vĩnh viễn chỉ có con cái.
Tư Kiều hận Chu Tễ, càng hận huyết mạch tương liên giữa con bé và Chu Tễ, phải gọi anh ta là ba trên mặt sinh lý học.
Nhưng Tư Kiều mới chín tuổi, những thứ này quá mức nặng nề với con bé.
Tôi nghe con bé khóc đến đau lòng như vậy, tôi làm mẹ lại không thể làm được cái gì.
Tôi vội vàng muốn Tư Kiều thoát khỏi sự đau khổ.
“Vậy mẹ tìm một người ba mới cho con có được không, một người tốt hơn Chu Tễ..."
Tư Kiều ngắt lời tôi: "Không cần!"
Đôi mắt con bé đỏ như con thỏ, bịt miệng của tôi, không cho tôi nói ra lời ngốc nghếch.
"Mẹ phải tôn trọng cảm nhận của mình, con sẽ không tác hợp mẹ với bất cứ ai nữa, con không có ba cũng được, mẹ có thể có sự nghiệp, con cũng có thể chuyên tâm vào học tập và thi đấu, tình yêu cũng không phải là điều bắt buộc."
Chị họ nói câu kia, quả nhiên Tư Kiều nghe thấy được.
Tôi ôm con bé thật chặt.
"Cám ơn con, bảo bối của mẹ."