Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Chú cảnh sát bước vào, nhìn mẹ tôi rồi nhìn tôi, trêu chọc:

“Mẹ cháu tìm được rồi à?”

Tôi ngại ngùng gật đầu.

Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, vừa khóc vừa tố cáo:

“Đứa nhỏ này ngốc quá, học phí bị lừa mất rồi. Chú công an, nhất định phải giúp chúng tôi lấy lại tiền!”

“Bà đừng vội, tôi muốn nghe con gái bà nói trước.”

“Nó thì biết gì, để tôi nói là được. Con gái tôi nhân lúc tôi không ở nhà đã chuyển học phí cho bọn lừa đảo, bọn chúng ở Bắc Kinh, mau giúp tôi lấy lại!”

Bị mẹ tôi làm ồn, chú cảnh sát có chút nhức đầu, nhưng vẫn kiên nhẫn:

“Đưa tôi xem thông tin chuyển khoản, chúng tôi sẽ kiểm tra.”

Tôi gửi ảnh chụp màn hình chuyển khoản, số tài khoản, và kết quả trúng tuyển cho chú cảnh sát.

Tôi ngượng ngùng nói:

“Chú ạ, thật ra con không bị lừa, đây là con đóng học phí.”

Mẹ tôi nghe vậy liền nổi giận, véo tai tôi mắng:

“Đồ vong ân, mày ăn trộm tiền của tao để đóng học phí, đây chẳng phải là lừa đảo thì là gì?”

Chú cảnh sát vội kéo mẹ tôi ra:

“Đừng có động tay động chân với con. Chúng tôi vừa xác nhận qua hệ thống, tài khoản này đúng là của một trường đại học ở Bắc Kinh, hẳn hoi là trường danh tiếng, bà lại vu cho họ là kẻ lừa đảo.”

Mẹ tôi vẫn chưa chịu bỏ cuộc:

“Vậy tôi không đồng ý cho con gái tôi học trường này, có thể trả lại học phí không?”

Nghe vậy, chú cảnh sát bật cười:

“Làm gì có chuyện trả lại học phí! Bà chính là người hôm qua giấu giấy báo trúng tuyển và chứng minh thư của con mình đúng không? Giờ lại muốn mượn danh lừa đảo để lấy lại học phí, tôi nói cho bà biết, đây đã là báo án giả, liên quan đến việc gây rối trật tự công cộng rồi đấy!”

Mẹ tôi biết mình đuối lý, cuối cùng im bặt.

Một ngày ồn ào qua đi, sáng sớm hôm sau, mẹ tôi lại lén lút ra khỏi nhà.