“Mau uống đi.”
Vừa về đến nhà, mẹ tôi liền bưng một bát nước ra lệnh cho tôi uống.
Đó là một bát nước màu xanh nhạt, dưới đáy lắng một lớp cặn xám, tỏa ra mùi rất lạ.
“Con không uống, nhìn là biết nước này có độc.”
Mẹ tôi khó chịu: “Độc cái gì! Đây là nước bùa mẹ xin được từ đại sư sáng nay, mau uống đi!”
Tôi kinh ngạc: “Cái này là mê tín phong kiến, con không uống đâu. Muốn uống thì mẹ uống.”
Mẹ tôi nổi giận, lớn tiếng mắng:
“Mày bị sao vậy, trước đây mẹ bảo ăn gì là ăn, giờ mở miệng ra là cãi! Đại sư nói không sai, chắc chắn mày bị ma nhập, uống bát bùa này vào sẽ khỏi.”
Nói rồi bà định bưng bát đổ vào miệng tôi.
Từ nhỏ, hễ tôi từ chối ăn thứ gì, mẹ sẽ trực tiếp nhét vào miệng tôi, nhiều lần làm tôi nghẹn đến nôn, sau đó còn bị mắng một trận.
Lần này, tôi nhanh tay đẩy phắt tay bà ra. Có lẽ mẹ không ngờ tôi phản ứng dữ dội như vậy, bà trượt tay, cái bát rơi xuống đất vỡ tan, “nước bùa” văng đầy người bà.
Trước khi bà kịp nổi cơn điên, tôi đã chạy ngay vào phòng, mặc kệ bà gào thét ngoài cửa.
Mẹ tôi rất mê tín, tin rằng việc tôi đột nhiên phản nghịch là do bị ma quỷ ám. Bà không thể tin đứa con ngoan ngoãn từ bé đến lớn lại dám chống đối bà đến cùng.
Lần đầu bát nước bùa bị đổ, mẹ tôi không nản, lén rót vào bình giữ nhiệt của tôi.
Khi tôi vừa uống ngụm đầu đã phát hiện ra, liền lập tức nghĩ ra kế hoạch.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện