Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

“Ánh Tuyết, đây là đâu, sao con đưa mẹ tới đây?”

Mẹ tôi kinh ngạc nhìn tôi, lắp bắp hỏi: “Mẹ? Vi Vi… rốt cuộc… mày là ai?”

Tôi thầm cười lạnh, xem ra giọng điệu bắt chước bà ngoại của tôi cũng giống lắm, khiến mẹ tôi sững lại ngay. Người mà mẹ tôi sợ nhất chính là bà ngoại – bà đã mất cách đây vài năm. Cả hai mẹ con họ đều là kẻ thích kiểm soát, cách mẹ tôi dạy dỗ tôi cũng chính là cách bà ngoại đã áp đặt cho bà từ nhỏ và bà xem đó là chuẩn mực.

Tôi chậm rãi nhìn mẹ, cố ý kéo dài giọng: “Là mẹ đây mà.”

Bầu không khí quái dị trong phòng cộng thêm bộ dạng lập dị của tôi khiến mẹ suýt ngã khỏi ghế.

Bà nắm chặt tay Mã sư, căng thẳng hỏi: “Mã sư, con gái tôi có phải bị vong nhập không? Sao nó lại nói chuyện với tôi bằng giọng của mẹ tôi?”

“Đừng vội, đừng vội,” Mã sư ung dung đáp: “Quẻ này cho thấy nhà bà sắp gặp đại nạn, cần một thiên mệnh chi nữ đến hoàng thành tích tụ vận khí mới có thể hóa giải sát khí này.”

“Thiên mệnh chi nữ là gì?”

“Là người vừa có trí tuệ và khí chất, vừa có chính nghĩa và sức mạnh. Cô ấy có thể dựa vào sự kiên cường và dũng khí của mình, kiên trì theo đuổi ước mơ. Khi ước mơ thành hiện thực, vận khí sẽ tự nhiên tích tụ.”

“Vậy…” Mẹ tôi liếc nhìn tôi, muốn hỏi con gái mình có phải là người đó không.

Mã sư đoán được: “Đúng vậy, con gái bà chính là thiên mệnh chi nữ của gia đình. Hoàng thành chính là Bắc Kinh, chỉ khi thả nó đến Bắc Kinh thì mới hóa giải được kiếp nạn này.”

“Nhưng…” Mã sư nhìn chằm chằm mẹ tôi: “Bà lại cản trở nó. Nếu thiên mệnh chi nữ không thể hoàn thành sứ mệnh, toàn bộ tai họa sẽ phản ngược lại, biến nó thành một cái xác không hồn.”

Mẹ tôi nghe xong thì hoảng loạn đến sắp khóc: “Tôi hồ đồ quá… giờ phải làm sao đây?”

“Chỉ cần để cô ấy đến Bắc Kinh nhập học đúng hạn, mọi vấn đề sẽ được giải quyết.”

“Được, nhất định, nhất định!” Mẹ tôi vội vàng đồng ý.

Về đến nhà, tôi lập tức trở lại bình thường, mẹ mới thở phào, kể lại mọi chuyện cho bố tôi.

“Có vẻ nhất định phải để Vi Vi đi Bắc Kinh học rồi.” Mẹ tôi đầy thất vọng.

Tôi cố kìm để khóe môi không nhếch lên quá rõ.

Mẹ tôi không biết rằng, tôi đã đoán chắc bà sẽ tìm Mã sư, nên sớm nhờ chị họ đến “dàn xếp” trước. Chỉ cần có tiền, “đại sư” sẽ nói đúng y như kịch bản, và thế là có được màn diễn ban nãy.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện