1.
Hoàng tử nước địch, quần áo xộc xệch, lúc này đang nằm trong tẩm điện của ta.
Khuôn mặt tuấn tú vô song kia tràn ngập t.ì.n.h d.ụ.c do thuốc thúc đẩy.
Tóc đen như lụa xõa xuống, che đi một phần dấu vết chẳng thể nhìn nổi.
Ta khẽ nâng mắt, vẫn giữ giọng điệu kiêu ngạo của một công chúa:
“Tối nay bản công chúa rất hài lòng. Người đâu, hầu hạ Chu lang tắm rửa cho sạch sẽ.”
Bề ngoài bình thản, nhưng trong lòng ta thì vui mừng khôn xiết.
Xin lỗi nhé nam chính, sứ mệnh của nữ phụ độc ác ta đã hoàn thành rồi.
Giờ ngươi đã “bị vấy bẩn”, phải mang thân phận thấp kém, quỳ gối cầu xin tình yêu của hoàng tỷ ta thôi.
Ta vội nhắn với hệ thống:
[Hệ thống hệ thống, nhiệm vụ hoàn thành, mau đưa ta trở về!]
Đáp lại ta chỉ là: [Bíp…]
Ta đơ người. Hệ thống bíp cái gì chứ?
Ta gằn từng chữ một: [Hệ thống! Ta muốn về!]
Hệ thống: [Bíp…]
Lỗi rồi sao?
Sao không trục trặc lúc nào khác, lại đúng lúc này?
Ta vừa mới cưỡng ép nam chính đấy!!
Cố nhịn cơn đau ở eo, ta xuống khỏi giường, đứng cách xa một khoảng an toàn, bình tĩnh nhìn Chu Uyên.
Ánh mắt tràn ngập dục vọng của hắn giờ đây đã lạnh tanh, không còn biểu cảm nào.
Hắn vốn là hoàng tử không được sủng ái của Sở quốc, bị đưa sang Ninh quốc làm chất tử thì càng không ai coi trọng.
Bị đối xử tệ bạc, đến cơm nóng cũng chẳng có ăn.
Lại còn bị ta, một công chúa ngang ngược suốt ngày tìm cách chiếm đoạt.
Chỉ có hoàng tỷ ta là người duy nhất trong hoàng thất đối tốt với hắn, thường lén giúp đỡ hắn.
Vì vậy, ngoài hoàng tỷ, hắn luôn lạnh lùng với tất cả mọi người.
Vừa rồi có hai cung nữ bước vào, hắn liền hơi cúi mặt xuống.
Ta lập tức đuổi họ ra ngoài.
Chu Uyên lúc này chắc chắn rất không muốn ai thấy dáng vẻ hiện tại của mình.
“Ngươi… có muốn đi tắm không?”
Giọng hắn lạnh lẽo như băng: “Công chúa còn muốn giỡn trò với ta sao?”
Ta quên mất, vừa rồi chúng ta mới từ bồn tắm lên giường cơ mà.
“Ta không có ý đó!” Ta vội vàng phủ nhận.
“Thật ra… mọi người đều say, ta…”
Ta muốn giải thích, nhưng chẳng thể nào nói xuôi được!
Vị hoàng huynh tốt của ta chẳng biết kiếm đâu ra loại thuốc mạnh như vậy, Chu Uyên dù đã cực kỳ kiềm chế, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi mà sa vào dục vọng.
Ánh mắt Chu Uyên lạnh như băng:
“Công chúa đang muốn chối bỏ trách nhiệm sao?”
Ta suýt nữa quỳ xuống, suýt bật khóc.
Người ngoài chỉ nghĩ hắn là hoàng tử bị thất sủng, nhưng chỉ ta biết, hắn thật ra là một tên điên bệnh kiều!
“Là hoàng huynh bọn họ ép ta! Nếu ta không làm thế, họ sẽ đánh ta, không cho ta ăn cơm…”
2.
Chu Uyên khẽ hừ một tiếng, chỉnh lại y phục, từ trên giường đứng dậy.
Thân hình cao lớn như ngọc, nhưng ta không dám nhìn hắn.
“Điện hạ, ta cần một bộ y phục.”
Quần áo của hắn đã rách đến mức không thể mặc nổi nữa.
Ta lập tức sai người mang y phục sạch đến, rồi cho người đổ đầy nước nóng vào bồn tắm.
Hắn thay xong quần áo, không dùng nước nóng, lặng lẽ rời đi.
Bước đi rất dứt khoát, chỉ có ta biết, ngày c.h.ế.t của ta không còn xa nữa.
Đêm đó, ta ngồi ngoài viện gọi hệ thống suốt cả đêm, nhưng chỉ nhận lại: [Bíp…]
Hôm sau, hoàng huynh nhìn thấy ta, còn nháy mắt ra hiệu: “Thành công chưa?”
Huynh à, huynh nhất định phải hỏi câu đó trước mặt bao nhiêu người sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chu Uyên đứng bên cạnh hoàng tỷ, khẽ liếc nhìn ta một cái.
Hắn đeo khăn quàng cổ, cố gắng che giấu chuyện xảy ra đêm qua.
Hoàng tỷ cũng quay sang nhìn theo. Mấy ánh mắt đó đều đang dán chặt vào ta.
Nếu ta lắc đầu, hoàng huynh nhất định sẽ truy hỏi đến cùng, còn có thể đánh Chu Uyên một trận, mắng hắn là đồ vong ân phụ nghĩa.
Ta chỉ có thể vội vàng kéo hoàng huynh ra chỗ khác, cắn môi gật đầu.
Hoàng huynh lập tức nổi giận đùng đùng: “Hắn bắt nạt muội à?!”
Giọng nói to đến mức cả ngự hoa viên đều nghe thấy.
Ta bực mình: “Huynh có thể nói nhỏ một chút không?”
Ta quay đầu lại nhìn hoàng tỷ thất thần, và Chu Uyên vừa thất thân.
Ta cảm thấy hai người họ sắp sụp đổ đến nơi.
Ta nói nhỏ: “Sau này đừng như vậy nữa.”
Hoàng huynh là ca ca ruột cùng mẹ với ta, xưa nay cưng chiều ta nhất, thấy ta dáng vẻ ngẩn ngơ thì liền xắn tay áo định lao vào đánh người.
Ta cố gắng giữ lấy huynh ấy, nhưng mặt Chu Uyên vẫn bị ăn một đấm.
Má phải lập tức sưng lên, hắn lặng lẽ nhìn ta và hoàng huynh.
Suýt nữa ta hét lên lời trong lòng:
Đừng đánh nữa! Sau này cả hai chúng ta đều sẽ c.h.ế.t thảm, huynh biết không?!
Ta ra hiệu bằng mắt với hoàng tỷ, nàng lập tức đưa Chu Uyên rời khỏi.
Hoàng huynh Ninh Duệ tưởng mình đã giúp ta xả giận, chống nạnh hỏi: “Ca ca lợi hại không?”
Ta úp mặt vào lòng bàn tay: Hoàng huynh à, hay huynh cùng ta quỳ xuống xin lỗi Chu Uyên đi...
3.
Khi ta mang thuốc trị thương đến thăm Chu Uyên, hàng mi mảnh như lông vũ của hắn khẽ run lên.
“Công chúa lại đến để sỉ nhục ta sao?”
Ta lập tức xua tay: “Không phải.”
Ta đặt thuốc ở một chỗ khá xa, không dám đến gần.
Vừa lấy lòng vừa nói: “Thuốc này ta lấy từ Thái y viện đấy.”
“Không dám dùng.”
Ây da! Giờ ta phải giải thích thế nào đây? Rằng trong này không có độc, cũng chẳng có tác dụng phụ nào?
Lúc ấy, hoàng tỷ Ninh An bước vào, trên tay cũng cầm một lọ thuốc.
Ta lập tức lùi ba bước, giữ khoảng cách an toàn với hai người họ.
Chu Uyên thấy thái độ ta khác hẳn thường ngày, nhíu mày lại, không hiểu ta lại đang bày trò gì.
Hoàng tỷ nhìn ta, dịu dàng nói: “Sau lễ Hoa Triều hôm qua, hoàng hậu không tìm thấy muội, ta cũng lo muội uống rượu say sẽ gặp chuyện không hay. Hôm nay thấy muội khí sắc hồng hào, có lẽ là ta đã lo quá.”
Chu Uyên đỏ bừng vành tai, không cách nào kiểm soát.
Ta vội xua tay: “Không sao, không sao, đa tạ hoàng tỷ quan tâm.”
Hoàng tỷ lại tiến lên một bước: “Chỉ là ta thấy trên cổ muội có vết thương, bị muỗi đốt sao? Có cần bôi chút thuốc không?”
Ta vô thức đưa tay che cổ, quay đầu nhìn Chu Uyên. Hắn cũng đang nhìn ta, ánh mắt âm u sâu thẳm.
Không phải muỗi cắn… mà là bị Chu Uyên gặm.
Tiêu rồi! Cảm giác như bị bắt gian tại trận!
“Đúng đúng đúng, hôm qua trong phủ có một con sâu độc rất to, Thái y xem qua rồi, không sao cả.”
Hoàng tỷ mỉm cười uyển chuyển: “Vậy thì tốt.”
Hoàng tỷ ở lại bôi thuốc cho Chu Uyên, còn ta thì xoay người bỏ chạy.
Xem ra, muốn lấy lòng nam chính, một lọ thuốc e là không đủ.
Vừa về phủ ngồi xuống chưa bao lâu, đã nghe thị nữ báo: “Hoàng hậu triệu người.”
Ta lại vội vàng chạy đến điện của mẫu phi. Chưa vào đến nơi, đã nghe hoàng huynh Ninh Duệ đang lớn tiếng mắng Chu Uyên:
“Đồ vong ân phụ nghĩa! Muội ta coi trọng hắn là phúc phận của hắn! Hừ! Hắn chẳng những không nói lời tử tế, mà còn chưa bao giờ tỏ ra dễ chịu với muội ta!”
“Nhìn bộ dạng kiêu căng đó là ta đã muốn đ.ấ.m cho một trận!”
“Mẫu hậu, người xem muội muội bị bắt nạt thành ra thế nào rồi kìa!”
Mẫu hậu cố gắng dằn lại cơn giận của huynh ấy: “Thôi được rồi, con sắp thừa kế đại thống, cớ gì lại chấp nhặt với một con tin? Phải có khí độ của nước lớn. Hơn nữa, hắn còn nằm trong lòng bàn tay con, muốn xử lý ra sao chẳng phải tùy con quyết định sao?”
Haizzz…
Nói chúng ta sau này diệt quốc cũng không oan uổng gì… mẫu thân hiền lành, con hư là phải thôi.
Mẫu phi thấy ta đến thì vui vẻ vẫy tay gọi:
“Cảnh nhi đến rồi, mau lại đây nào!”