Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ấy biết Trần Kiến Tấn có mặt ở đó.

"Em còn nhỏ không nhìn rõ những thứ này, không vì gì khác, cũng là vì chính mình."

Tôi thầm niệm lời của quản lý Lưu.

Tại bữa tiệc tối, tôi quả nhiên nhìn thấy Trần Kiến Tấn.

Anh ấy vẫn phong độ, như không có chuyện gì mà giao lưu với mọi người.

Nhưng tôi nhìn thấy anh ấy thì không thể chịu đựng được nữa, theo bản năng muốn bỏ chạy.

Trần Kiến Tấn lại đuổi theo.

Anh ấy nắm lấy tay tôi, chăm chú nhìn tôi.

"Em gầy rồi." Anh ấy nói với tôi.

Chỉ một câu này thôi đã khiến tôi suy sụp.

Mấy giây Trần Kiến Tấn ôm chặt tôi, tôi tự hỏi mình đang khóc vì điều gì.

"Tái hợp đi, Thẩm Thanh Đường.

"Tôi không thể thiếu em."

Tôi nhìn gương mặt quen thuộc này của anh ấy.

Cảm thấy có chút buồn cười.

Sao anh ấy lại không thể thiếu tôi được?

Tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân có thật sự yêu Trần Kiến Tấn không.

Hay chỉ là muốn có chiếc ô bảo vệ của anh ấy.

Đúng vậy, tất cả đều không còn thuần khiết nữa.

Tôi bắt đầu lo được lo mất với Trần Kiến Tấn.

Sợ hãi bị bỏ rơi lần nữa.

Càng sợ hãi mất đi tất cả những gì đang có.

Rất nhanh đã đến chỗ hẹn dùng bữa.

Tôi đi theo sau anh ấy, bước chậm rãi.

Trần Kiến Tấn đột nhiên quay đầu lại, nhíu mày, lắc lắc cánh tay anh ấy.

"Mèo con lần này không khoác tay, tuyên bố chủ quyền sao?"

Ý câu nói này của anh ấy thật ra là muốn tôi khoác tay.

Nhưng truyền đến tai tôi, tôi lại nghĩ đến những lúc còn ở bên Trần Kiến Tấn, sự kiêu ngạo, những lần ghen tuông vô lý và dáng vẻ xấu xí của mình.

Lúc đó anh ấy luôn rất lạnh lùng, tôi muốn khoác tay anh ấy cũng phải làm nũng rất lâu anh ấy mới kiêu kỳ chìa cánh tay ra một chút.

"Không, không cần đâu! Đạo diễn Trịnh ở đó, hơn nữa bên trong không biết có nhiều người không, như vậy không tốt cho hình ảnh của anh."

Trần Kiến Tấn sững sờ một giây, anh ấy đứng tại chỗ lặng lẽ nhìn tôi.

Một lúc sau quay đầu sải bước đi về phía trước.

"Ồ."

Vừa lúc người phục vụ đẩy cửa phòng riêng ra.

Không ngờ vừa vào tôi đã gặp người không muốn gặp nhất.

"Ông Trần, ông đến rồi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hứa Nhiễm Nhiễm mặc một chiếc váy trắng, cười tươi đi tới đón.

Giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của tôi chính là bị Trần Kiến Tấn trao cho cô ta.

Thì ra...

Lần này gặp đạo diễn Trịnh, Trần Kiến Tấn còn gọi cả cô ta tới.

Thế này là sao chứ...

Dù diễn xuất của tôi có tốt đến mấy, trong tình huống này cũng không thể tự nhiên đối mặt.

Hứa Nhiễm Nhiễm nhiệt tình đi tới, nắm lấy tay tôi, trong mắt tràn đầy sự quan tâm.

"Thanh Đường! Lâu rồi không gặp, lần trước gặp còn là ở lễ trao giải! Tớ nghe nói cậu bị ốm, sức khỏe không tốt, gần đây đã đỡ hơn chưa?"

Cô ta nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh.

Nhiệt độ lòng bàn tay không ngừng truyền sang người tôi.

Ở trong giới giải trí lâu rồi, điều này khiến tôi có chút không phân biệt được Hứa Nhiễm Nhiễm là thật lòng quan tâm, hay chỉ là giả dối.

"Ai cho phép cô đến?"

Trần Kiến Tấn đứng bên cạnh tôi, lạnh lùng lên tiếng.

Anh ấy nhìn chằm chằm vào tay Hứa Nhiễm Nhiễm đang nắm tay tôi, sau đó đột ngột kéo tôi vào lòng.

"Là tôi cho phép.”

"Tiểu Tấn sao thế? Nghiêm túc vậy?"

Đạo diễn Trịnh cười tủm tỉm bước ra khỏi phòng riêng.

Tôi thấy chú ấy, lập tức cung kính hỏi thăm.

Đạo diễn Trịnh thấy tôi, đánh giá tôi từ đầu đến chân rồi nói: "Ừm, tôi đã gặp cô rồi.”

"Cô tên là Thẩm Thanh Đường? Giải Kim Lan cô cũng được đề cử, đạo diễn của tác phẩm cô tham gia từng nhắc đến cô với tôi. Nói cô rất có linh khí.”

"Cho nên tôi đã đặc biệt xem bộ phim cô đóng.”

"Rất tốt.

"Nhưng hôm nay tôi gặp cô, lại cảm thấy hơi khác so với những gì tôi tưởng tượng."

Tôi không hiểu lắm ý của đạo diễn Trịnh là gì, cũng không dám hỏi nhiều, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười với chú ấy.

"Cháu cảm ơn sự ưu ái của chú, nếu có cơ hội được tham gia thử vai cho bộ phim tiếp theo của chú, đó sẽ là niềm vinh hạnh lớn lao của cháu."

"Hahaha, Tiểu Tấn, đứa bé này thật ngoan." Đạo diễn Trịnh liếc nhìn chúng tôi, cười sảng khoái.

Lúc này, cánh tay Trần Kiến Tấn vươn tới.

Anh ấy muốn ôm tôi, nhưng tôi khẽ nghiêng người né tránh.

Đạo diễn Trịnh và Hứa Nhiễm Nhiễm đi trước chúng tôi, bước vào phòng riêng.

Tôi và Trần Kiến Tấn đi sau họ.

Anh ấy đột nhiên nắm lấy tay tôi, nhỏ giọng nói: "Tôi không biết Hứa Nhiễm Nhiễm cũng sẽ đến.

"Không phải tôi sắp xếp cô ấy đến."

Tôi gạt tay Trần Kiến Tấn ra, nhìn anh ấy.

Do dự một lúc rồi nói: "Ừm... Cô ấy là nữ diễn viên chính xuất sắc nhất Giải Kim Lan, chắc chắn là do đạo diễn Trịnh mời.”

"Hôm nay được gặp đạo diễn Trịnh, em đã rất vui rồi."

Nói xong tôi tiếp tục đi về phía trước, nhưng lại bị anh ấy kéo lại.