Hoa Không Vì Ta Mà Nở
Hoàng đế hỏi: “Song sinh nhà khanh đã đặt tên chưa?” Phụ thân ta đáp: “Vẫn chưa ạ.” Hoàng đế nói: “Vậy để trẫm đặt cho nhé!” Phụ thân ta vội thưa: “Là phúc phận của nhi tử thần.” Hoàng đế cười nhàn nhã: “Một đứa gọi là Thẩm Đường Chu, một đứa gọi là Thẩm Duy Nhất, thế nào?” Phụ thân ta chần chừ: “Chữ ‘Chu’ là quốc tính, nhi tử thần e rằng không gánh nổi trọng trách này.” Hoàng đế cười khẽ: “Tương lai là hoàng hậu, gánh nổi.” Phụ thân ta vội cúi đầu: “Thần sợ hãi.”
Bình Luận (0)