Hoa Rơi Vẫn Nở
Tôi là con chim hoàng yến được Giang Sâm bao nuôi. Lúc ân ái mặn nồng, anh ta nói: người con gái anh ta yêu nhất đang bị bệnh, cần t//h/ậ/n của tôi. Tôi chỉ gật đầu đồng ý. Người trong giới Bắc Kinh thường cười nhạo rằng: “Giang Sâm chưa từng làm cuộc giao dịch nào lỗ vốn.” Có kẻ gan to còn đề nghị: “Này… anh Sâm, cô nàng ngốc ngoan ngoãn như thế, cho tụi em mượn chơi vài bữa đi?” Giang Sâm xoay ly r//ư/ợ//u vang đỏ, uể oải đáp: “Chậc, chỉ là món đồ chơi thôi mà. Lúc cô ta nửa sống nửa c//h/ế/t, chơi càng s/ư//ớ/n/g hơn chứ sao.” Họ c/á c/ư//ợ//c, nói rằng sau khi tôi tỉnh lại trên giường bệnh, sẽ lại ngoan ngoãn bò về dưới chân anh ta. Nhưng họ không biết — tôi đã cầm tiền của “kim chủ” và chuẩn bị cao chạy xa bay.
Bình Luận (0)