Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1

Một giấc tỉnh lại, bên cạnh lại truyền đến một cảm giác ấm nóng.

Ta cứng đờ quay đầu, đồng tử đột nhiên co rút.

Là Thẩm Như Ngọc, muội muội cùng cha khác mẹ của ta.

Thân thể nàng trần trụi, mái tóc dài rối loạn, trên mặt còn mang theo ửng đỏ sau hoan ái, cả người chìm vào giấc ngủ.

Nhưng… sao có thể?

Nửa năm trước,

Thẩm phủ chỉ trong một đêm đã bị một mồi lửa nuốt trọn,

trên dưới toàn phủ không ai sống sót.

Thẩm Như Ngọc cũng c.h.ế.t trong trận đại hỏa ấy.

Nhưng giờ, sao nàng ta lại xuất hiện ở đây?

Chẳng lẽ là quỷ?

Ta đột ngột ngồi bật dậy, toàn thân toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Thẩm Như Ngọc dường như bị động tác của ta đánh thức,

nàng mơ màng trở mình, cánh tay trắng như ngọc đưa ra ôm lấy eo ta.

“Tiêu lang… chàng muốn quay về rồi sao?”

Giọng nàng ta mềm mại ngọt ngào, lại khiến ta như rơi vào hầm băng.

Tiêu lang?

Sao nàng ta lại gọi ta như thế?

Ta cúi đầu nhìn thân thể của mình:

lồng n.g.ự.c bằng phẳng, eo bụng rắn chắc, còn có…

Bàn tay run rẩy lần xuống dưới, khi chạm đến đặc trưng nam tính hơi nhô lên ấy,

ta suýt nữa kêu thành tiếng.

Đây không phải thân thể của ta!

Ta loạng choạng bò xuống giường, lảo đảo lao về phía bàn trang điểm.

Gương đồng phản chiếu gương mặt khiến ta nghẹn thở tức khắc.

Người trong gương tuấn lãng phi phàm, nhưng vẫn khó giấu được vẻ mặt tái nhợt.

Trong mắt hắn đầy sự kinh hoảng.

Hắn!

Là phu quân của ta – Tiêu Vân!

Ta run rẩy đưa tay lên sờ má mình,

mà “Tiêu Vân" trong gương cũng làm động tác giống hệt.

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Ta c.h.ế.t lặng nhìn chằm chằm vào bản thân trong gương.

2

Còn chưa kịp xắp xếp ổn định lại những gì trước mắt, một đôi tay mềm mại như không xương đã đặt lên lồng n.g.ự.c ta.

Sức nóng từ lòng bàn tay chân thật vô cùng.

Ta không phải đang nằm mơ.

Nàng ta cũng không phải người chết.

“Tiêu lang…”

Thẩm Như Ngọc nũng nịu dựa vào, đầu ngón tay vẽ vòng tròn mờ ám trên n.g.ự.c ta.

Trên người nàng vẫn còn phảng phất hương vị sau hoan ái.

Dạ dày ta không kìm được một trận quặn thắt.

Ta cắn chặt môi, gắng sức nhịn cơn thôi thúc muốn đẩy nàng ta ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bây giờ chưa phải lúc xé bỏ lớp mặt nạ.

Ta phải làm rõ chuyện này rốt cuộc là sao!

Thẩm Như Ngọc ngẩng khuôn mặt đầy kỳ vọng nhìn ta.

“Khi nào ta mới có thể đường đường chính chính ở bên chàng? Ta thật sự không muốn tiếp tục lén lút nữa.”

Ta đưa tay xoa mái tóc nàng, cố gắng bắt chước giọng điệu thường ngày của Tiêu Vân:

“Sao vậy? Chúng ta chẳng phải đã nói xong rồi sao?”

Thẩm Như Ngọc bĩu môi, vẻ mặt tràn đầy ủy khuất.

“Dù chàng đã cho tỷ tỷ uống thuốc tuyệt tử… nhưng nghĩ đến việc con của chúng ta phải tạm ghi dưới tên tỷ ấy, ta liền thấy khó chịu.”

Thuốc tuyệt tử?

Ba chữ ấy như nổ tung trong đầu ta, trước mắt thoáng chốc tối sầm.

Gả vào Tiêu gia ba năm nay, ta vẫn chưa từng có thai.

Ánh mắt lạnh lùng của bà mẹ chồng, sự khinh thường của người ngoài,

cùng như từng bát thuốc đắng nghét…

Ta thậm chí còn quỳ trước tượng Quan Âm cầu tự ba ngày ba đêm, cầu mong có thể vì nhà họ Tiêu mà nối dõi tông đường.

Tiếc rằng vẫn chẳng có kết quả.

Về sau, phủ họ Thẩm gặp đại nạn, cả nhà bị diệt. Ta càng không muốn làm lỡ dở Tiêu Vân.

Ta từng đỏ hoe mắt đề nghị hòa ly với Tiêu Vân.

Khi đó, Tiêu Vân nói với lại ta thế nào?

Hắn nâng mặt ta bằng vẻ đầy thương xót, ánh mắt nghiêm túc:

“Lạc Anh, ta chỉ cần nàng. Ta đã nghĩ kỹ rồi, nếu thật sự không có con, từ trong tộc nhận nuôi một đứa cũng được.”

Mỉa mai biết bao!

Thì ra hắn ta đã sớm cho ta uống thuốc tuyệt tử! Chăt đứt con đường mang thai sau này.

Cái gọi là “nhận nuôi” trong miệng hắn, lại là để ta nhận đứa con hoang trong bụng Thẩm Như Ngọc!

3

Một cơn tức giận đột ngột dâng lên, m.á.u trong cổ họng đậm mùi tanh ngọt.

Ta không kìm nổi, siết c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Như Ngọc, lực mạnh đến mức gần như nghe thấy tiếng xương trật khớp.

“A! Tiêu lang! Chàng làm đau thiếp rồi!”

Thẩm Như Ngọc đau kêu thành tiếng, vùng vẫy muốn rút tay về, móng tay được chăm sóc kỹ càng cào lên cánh tay ta mấy vết xước rớm máu.

Ý thức ta dần dần bình tĩnh lại, cuối cùng buông tay nàng ta ra.

Nhưng ánh mắt không tự chủ được rơi xuống bụng đang nhô cao của nàng ta.

Kích thước này, ít nhất cũng đã là thai bảy, tám tháng.

Một luồng hàn ý từ chân chạy thẳng lên sống lưng.

Mọi chuyện trong quá khứ bỗng trở nên rõ ràng trong đầu ta.

Nửa năm trước, khi ta về phủ họ Thẩm, Thẩm Như Ngọc đã ăn uống kinh khủng, cả người mập ra một vòng.

Ta còn lo lắng khuyên nàng: “Như Ngọc, ăn uống vô độ hại thân, muội nên tiết chế một chút.”

Khi đó nàng ta đang cắn một miếng bánh hoa quế, má phồng lên, nghe xong lời ta, ngẩng đầu, mặt đầy mãn nguyện:

“Tỷ, bây giờ kinh thành ưa chuộng dáng phúc hậu. Hơn nữa, ăn được là phúc!”

Ta còn định khuyên nhủ thêm thì Tiêu Vân xuất hiện đúng lúc, ôm ta vào lòng:

“Lạc Anh, hai tháng nữa Như Ngọc cập kê rồi, nàng đừng luôn quản muội ấy như trẻ con.”

Thế là chuyện đó bị gác lại, ta cũng không để tâm nữa.

Nhưng giờ nghĩ lại, khi ấy ta sao mà ngu ngốc đến vậy!

Hoàn toàn không để ý câu nói lúc nói, Tiêu Vân còn thuận tay đẩy đĩa ô mai đến trước mặt Thẩm Như Ngọc.

Thì ra từ khi ấy, Thẩm Như Ngọc đã mang thai rồi.

Mà ta, ngu ngốc đến nỗi vẫn đắm chìm trong giấc mộng vợ chồng hòa thuận…