1
“Đồ làm gái hạ tiện như mày cũng xứng thử đồ hàng hiệu à? Mày xem mấy món đồ cao cấp này thì được rồi, thân thể dơ bẩn chết đi được, còn mặt mũi đâu mà cầm món đắt nhất!”
Mẹ tôi giật phăng chiếc áo vest khỏi tay tôi, giọng nói thấp xuống nhưng đầy vẻ cay nghiệt.
“Khương Kha, mấy món rẻ tiền 10 tệ 3 chiếc ở chợ mới là thứ mày nên mua!”
Em gái tôi ở bên cạnh cười khúc khích, không ngừng gật đầu, tỏ vẻ hoàn toàn đồng tình với lời nói của mẹ.
Lòng tôi như bị đâm một nhát, không thể tin được những lời độc địa đó lại thốt ra từ miệng mẹ.
Có phải là ảo giác không?
Tôi gắng gượng cười, mang theo tia hy vọng cuối cùng để giải thích: “Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi, thật ra công việc của con…”
“Chị cả, đừng lừa dối nữa!” Em gái tôi lớn tiếng ngắt lời, giọng nói cay nghiệt và chói tai, “Mẹ đã nói rồi, chị chỉ có bằng cấp ba, ngoài việc làm gái ra thì còn có thể kiếm đâu ra nhiều tiền như vậy!”
Những người xung quanh bắt đầu nhìn về phía chúng tôi.
Một cơn giận dữ trào lên trong lòng tôi.
Tôi đi làm xa nhà quanh năm, không thân thiết với em gái, nhưng tất cả chi phí học hành của nó đều do tôi chi trả, mỗi tháng tiền sinh hoạt phí tôi gửi về không dưới 3.000 tệ.
Không ngờ sự hy sinh của bao năm qua, đổi lại là nó bôi nhọ danh tiếng của tôi trước mặt mọi người!
Tôi vừa định lên tiếng trách mắng, thì em gái đã khôn ngoan núp sau lưng mẹ.
Mẹ tôi thô bạo đẩy tôi một cái, mở miệng là mắng: “Mày dám động vào nó thử xem? Em gái mày nói có sai đâu, tự làm cái nghề gì thì trong lòng không rõ à! Bày đặt làm gái trinh tiết!”
Tôi lảo đảo vài bước, phải bám vào giá treo quần áo mới không ngã.
Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn thiên vị em gái hơn, những món ngon, đồ chơi hay ho đều cho nó trước.
Lúc bé tôi cũng từng tủi thân mà khóc lóc, nhưng mẹ lại bảo tôi là chị cả, phải biết nhường nhịn em.
Thế nhưng, bây giờ em gái công khai sỉ nhục tôi, mẹ lại còn bao che cho nó.
Họ chưa từng hỏi tôi một câu về công việc, chỉ vì thấy tôi kiếm được nhiều tiền mà tự ý cho rằng tôi đi làm gái.
Nếu đã ghê tởm như vậy, tại sao suốt những năm qua lại có thể thản nhiên nhận lấy tiền của tôi chứ?