Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

2

Đột nhiên tôi mất hết sức lực để giải thích, như để trút giận, tôi cầm lấy một chiếc áo vest mới, quay người đến quầy thu ngân.

“Mày bị điếc à? Đã bảo không được mua rồi, sao còn dám tiêu xài bừa bãi!”

Mẹ tôi giật lấy điện thoại rồi ném mạnh xuống đất, chỉ tay vào tôi với vẻ mặt giận dữ.

“Đúng là đồ bạch nhãn lang! Kiếm được vài đồng tiền dơ bẩn mang về nhà, đã nghĩ mình là công thần rồi à? Dám cả gan không nghe lời tao!”

“Tao nói cho mày biết, đừng có nghĩ mình lớn rồi, cánh cứng rồi, mà tự ý tiêu xài hưởng thụ! Cái đồ hạ tiện từ trong máu, cũng không xem mình có xứng hay không!”

“Con không xứng chỗ nào?!”

Bỏ ngoài tai ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh, tôi gào lên trút hết sự ấm ức và giận dữ trong lòng.

“Con 18 tuổi đã nghỉ học đi làm để trả nợ cho gia đình, học phí và chi phí sinh hoạt của em và em trai hằng năm đều do con chi trả! Bao nhiêu năm bôn ba vất vả kiếm tiền, khó khăn lắm mới được nghỉ phép về nhà, mua một chiếc áo đẹp một chút cũng không được sao?”

“Được, được, quá được rồi! Mày vất vả, mày chịu khổ nhất, là tao làm mẹ có lỗi với mày!”

Mẹ tôi khoanh tay, mỉa mai nói, “Thằng em trai tiến sĩ và con em gái thạc sĩ của mày đều không bằng đứa chỉ học hết cấp ba như mày, thế được chưa!”

Nghe những lời mỉa mai đó, mắt tôi bỗng đỏ hoe.

Lồng ngực như bị một chiếc búa tạ đập vào, vừa đau vừa tức.

Xem ra tôi không nên về.

Bôn ba nhiều năm trên thương trường, tôi từng ảo tưởng khi về nhà sẽ có tình thân ấm áp, nhưng thực tế nhận được chỉ là sự mỉa mai độc ác.

Khi cúi xuống nhặt chiếc điện thoại màn hình vỡ tan, tôi hoàn toàn mất hết hứng thú mua sắm, quay người rời khỏi cửa hàng.

Đi được vài bước, cánh tay tôi đột nhiên bị mẹ nắm chặt.

Bà kéo tôi đến trước một cửa hàng đồ xa xỉ:

“Em gái mày ưng cái túi rồi, mau đi thanh toán đi!”

Tôi hất mạnh tay bà ra, vẻ mặt lạnh nhạt:

“Nó là nghiên cứu sinh 985, còn không mua nổi một cái túi sao?”

Tôi không phải là kẻ khờ biết chịu đựng.

“Mẹ, không cần đâu ạ, con chỉ thấy cái túi này màu đẹp thôi, nhưng mà đắt quá, phải mấy chục nghìn tệ lận!” Em gái tôi lưu luyến buông tay, cười nịnh nọt với mẹ, “Bây giờ con vẫn đang đi học, chưa kiếm được tiền, không như chị đã độc lập về kinh tế, không nên tiêu xài hoang phí…”

“Cái gì mà hoang phí! Năm ngoái con thi đỗ 985, làm rạng danh gia đình, mẹ còn chưa thưởng cho con mà!”

Mẹ tôi giật lấy chiếc túi, nhét lại vào lòng em gái, rồi cố tình liếc nhìn tôi, “Cầm lấy, đi mua thêm một bộ quần áo hàng hiệu nữa, mẹ trả tiền!”

Sau khi quẹt thẻ xong xuôi, bà lập tức kéo em gái đến cửa hàng quần áo cao cấp khi nãy.

Khi đi ngang qua tôi, mẹ nói nhỏ mỉa mai:

“Một đứa làm gái bán nụ cười hạ tiện, dù có kiếm được nhiều tiền cho gia đình thì chúng tao cũng thấy dơ bẩn!”

“Muốn mặc đồ hiệu, mang túi tốt, cũng không xem mình ở đẳng cấp nào! Bày đặt ra vẻ người thượng lưu với tao, thật nực cười!”

Sự ác ý lạnh lùng trong lời nói của mẹ khiến tôi sởn gai ốc.

Năm đó, bố tôi hôn mê vì ung thư, tôi vừa tròn 18 tuổi.

Mẹ khóc lóc nói rằng gia đình nợ nần rất nhiều, không thể lo cho tôi ăn học được nữa…

Suy nghĩ cả một đêm, tôi quyết định từ bỏ kỳ thi đại học.

Bôn ba nhiều năm ở ngoài, tôi không về nhà được mấy lần, nhưng tiền cần gửi thì chưa bao giờ bị đứt đoạn.

Thế nhưng, tôi không thể ngờ, sau nhiều năm xa nhà, khi trở về thì người thân lại mang bộ mặt này.

Lau đi nước mắt, tôi gọi một chiếc xe sang trọng đắt nhất trên chiếc điện thoại màn hình vỡ nứt.

Ngoài cửa sổ, phong cảnh đẹp như tranh, trong xe thoải mái yên tĩnh, nhưng tâm trạng tôi lại vô cùng tồi tệ, u ám.

Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt thiếu kiên nhẫn của mẹ sáng nay, khi tôi chuẩn bị ra ngoài:

“Mày nghĩ mình là cô tiểu thư sao, ra ngoài còn phải gọi taxi!”

Đi xe buýt suốt một giờ đồng hồ, đầu tôi đau như búa bổ.

Đến trung tâm thương mại, bà lại lập tức gọi taxi cho em gái đang ngủ nướng ở nhà:

“Nó bị say xe, gọi chiếc xe đắt một chút đi, chưa đến hai mươi phút là nó đến tìm chúng ta rồi!”

Trong mắt mẹ, tôi muốn đi xe tốt một chút là lãng phí, nhưng em gái thì lại vô cùng quý giá.

Cũng là con của bà, tại sao tôi lại phải thấp kém hơn?

Trong lòng tôi như đang có một cơn mưa, tí tách mãi không ngừng.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện