3
Mở cửa về nhà, em trai đang ngồi ở phòng khách, ngẩng đầu nhìn tôi cười:
“Chị, mau vào ăn thử đi, em mua sầu riêng đó!”
Lòng tôi ấm lại, như có ánh mặt trời chiếu rọi vào.
Tôi kìm nén sự xúc động muốn rơi nước mắt, gật đầu.
Tôi và em trai chỉ cách nhau ba tuổi, từ nhỏ tôi đã chăm nó, khi bố mẹ bận rộn, tôi đều là người trông nom nó.
Không giống với em gái nhỏ hơn, xa cách với tôi rất nhiều.
Cắn một miếng sầu riêng, vị bùi bùi mềm mại, ngọt ngào đến mức tôi hoàn toàn quên mất mùi hôi đặc trưng của nó.
Nhai được vài miếng, cảm thấy hương vị không đúng lắm, tôi lập tức nhả ra.
Một phần bơ đậu phộng đã bị nuốt xuống.
Cơ thể tôi lập tức có phản ứng dị ứng.
Khoang miệng đau rát, môi sưng lên nhanh chóng.
Tôi không thể tin được nhìn em trai, trong đôi mắt ngấn lệ đầy vẻ đau đớn.
Nó ngả người trên ghế sofa, miệng nhai sầu riêng, mỉa mai cười với tôi:
“Chị, sầu riêng ngon không?”
Hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn, tôi ngã xuống đất, không ngừng nôn mửa:
“Tại… Tại sao?”
Nó cười lạnh: “Con điếm gần ba mươi tuổi, còn dám cãi lại mẹ, mày là cái thá gì!”
Nghe những lời đó của em trai, tôi lập tức như rơi xuống hầm băng.
Tại sao, nó rõ ràng biết công việc của tôi không phải…
Cơ thể càng lúc càng đau đớn, tôi không kịp tuyệt vọng, run rẩy rút điện thoại ra gọi 112.
“Bụp!”
Em trai đột nhiên đá một cú, chiếc điện thoại rơi xuống đất.
Lòng tôi dâng lên sự tuyệt vọng, đành cầu khẩn nhìn nó.
Nhưng em trai lại ngồi xuống, ăn ngấu nghiến sầu riêng:
“Cái loại trái cây đắt tiền này, cái đồ hạ tiện như mày cũng xứng ăn sao? Đúng là không biết tốt xấu!”
Cơ thể đau đớn dữ dội, cổ họng đã không thể nói được nữa,
Tại sao, tại sao lại đối xử với tôi như vậy?
Tôi là chị ruột của em mà…
Nước mắt làm nhòe tầm nhìn của tôi.
Trong đầu tôi hồi tưởng lại vị trí của chiếc điện thoại, tôi khó nhọc dịch chuyển cơ thể về phía trước.
Cuối cùng chạm vào chiếc điện thoại lạnh ngắt, trong lòng tôi dấy lên một tia hy vọng.
Em trai lại như thể đang chơi khăm, đá một cú đi xa:
“Haha, không lấy được rồi nhé, đáng đời! Khương Kha, mày phải nhận rõ vị trí của mình, đừng có về đây mà bày đặt làm chị cả làm gì!”
“Nói là công ty cho nghỉ phép, tao thấy là mày già rồi, hết thời rồi, bán không được ở thành phố lớn, nên mới lủi thủi quay về thì có!”
“Tao nói cho mày biết, sau này tốt nhất an phận một chút, đừng có nghĩ đến chuyện ở quê mà làm lại nghề cũ! Mau chóng tìm một người đàn ông thành thật mà lấy, chăm sóc cho tuổi già của mẹ cho tốt, nếu không sau này anh em tao sẽ không tha cho mày đâu!”
Nó không ngừng lải nhải giáo huấn, nhưng đầu tôi lại ong ong.
Đứa em trai thân thiết nhất của tôi, tại sao cũng biến thành như vậy?
Trong lòng như bị khoét một cái lỗ, gió tuyệt vọng không ngừng thổi vào.
“Cạch”
Cửa mở.
Mẹ và em gái xách vài túi đồ tinh xảo, bước qua người tôi.
Tôi mang theo tia hy vọng cuối cùng, nắm lấy ống quần của mẹ: “Mẹ, xin mẹ, gọi 112 cho con…”
Mẹ tôi ghê tởm hất tay tôi ra, nhìn đống bãi nôn trên đất: “Con trai, nó không chết đâu nhỉ!”
Em trai tôi tự tin lắc đầu: “Yên tâm, mẹ, con đã tính toán lượng bơ đậu phộng rồi, không thể lấy mạng cái đồ hạ tiện đó được!”
Mẹ tôi hài lòng gật đầu: “Đúng là con trai học giỏi của mẹ.”
Bà đứng trên cao nhìn xuống tôi: “Con gái lớn, hôm nay chỉ là một bài học cho mày, đã về nhà rồi thì bỏ cái thói xa hoa trụy lạc ở ngoài đi!”
“Mày chỉ là một đứa làm gái tốt nghiệp cấp ba, đừng có nghĩ mang về mấy đồng tiền dơ bẩn là có công rồi!”
“Khương Kha, mày phải biết tự lượng sức mình, hai đứa em trai em gái mày có tương lai hơn mày nhiều, những thứ đồ cao cấp đó chỉ chúng nó mới có tư cách dùng, không phải cái loại hạ tiện như mày có thể mơ tưởng tới!”
Những lời đe dọa và uy hiếp liên tiếp của bà, như vô số lưỡi dao sắc bén, không chút thương tiếc đâm vào cơ thể tôi.
Tôi đã không thể phân biệt được sự đau đớn tột cùng trên cơ thể, là do phản ứng dị ứng, hay là vì những lời nói tuyệt tình của mẹ.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện