Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Từ ngày đó trở đi, thái độ của Minh phu nhân đối với Tống Minh Ưu trở lại như ban đầu, còn đối với tôi thì lạnh nhạt.

Tống Minh Ưu càng phát huy khả năng diễn xuất hai mặt tinh xảo của mình, vênh váo tự đắc trước mặt tôi:

“Tống Hữu Ninh, tôi không biết cô dùng thủ đoạn gì để lừa mẹ, nhưng mẹ rốt cuộc vẫn là mẹ của tôi thôi.”

Trước mặt Minh phu nhân, cô ta lại trở nên ngoan ngoãn đáng yêu, cả ngày quấn quýt bên bà ấy không rời.

Ngay cả một khắc cũng không thể tách rời.

Và khi bố ruột tôi Tống Cảnh Minh đến, cả gia đình ba người ngồi ăn cơm tại bàn ăn.

Tôi chỉ có thể như một người ngoài “ghen tị” mà ngắm nhìn bóng lưng của họ.

Sự đắc ý trong lòng Tống Minh Ưu đạt đến đỉnh điểm.

Cô ta nghĩ rằng mình vẫn đang đắm chìm trong lọ mật ngọt hạnh phúc.

Nào ngờ, đây là sự yên tĩnh trước cơn bão tố, một đòn sát thủ đang được âm thầm chuẩn bị.

Đứng trên tầng thượng của tòa nhà Minh thị cao trăm tầng, Minh phu nhân nhẹ nhàng nhấp một tách cà phê, nhìn vạn nhà ánh đèn phía xa, nói:

“Trời muốn diệt kẻ nào, sẽ khiến kẻ đó phát điên trước.”

“Mẹ, con hiểu rồi ạ.” Tôi nói.

Minh phu nhân rất hài lòng với sự hiểu chuyện của tôi: “Sau khi con thi đại học xong thì đi theo chú Đoàn mà học hỏi đi.”

“Hy vọng con sẽ không làm mẹ thất vọng, có thể gánh vác hai đế chế thương nghiệp Minh – Tống.”

Minh phu nhân không chỉ là một người mẹ, mà còn là một doanh nhân.

Bà ấy dẫn dắt tập đoàn Minh thị đến ngày hôm nay, có được quyền lực không thể lay chuyển trong lĩnh vực kinh doanh đều nhờ vào sự dũng cảm, quyết đoán và thủ đoạn sắt đá.

So với tình mẫu tử đến muộn mười tám năm, tôi càng mong muốn học được những điều thực tế từ bà ấy.

Những điều đó sẽ khiến tôi được lợi cả đời.

10

Lễ trưởng thành của công chúa nhỏ hai nhà họ Minh – Tống được vạn người chú ý.

Với tư cách là “nhân vật chính”, Tống Minh Ưu dậy sớm để chuẩn bị.

Từ trang điểm đến làm tóc, hàng chục người hầu cận xung quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mấy cô bạn thân của cô ta vây quanh, nhìn thấy chiếc váy lấp lánh trên người cô ta, “wow” lên một tiếng nịnh nọt:

“Minh Ưu, đây là phiên bản giới hạn của nhà B.R đó, trên thị trường đã tuyệt chủng từ lâu rồi.”

“Nhiều nữ minh tinh hạng A quốc tế còn không thể có được, vậy mà cậu lại được mặc!”

Tống Minh Ưu chạm vào chất vải mềm mại trơn mượt, đáy mắt thoáng hiện lên một tia đắc ý, vẻ mặt vẫn ra vẻ phong thái nhẹ nhàng, khẽ mím môi cười:

“Tớ cũng không biết, những thứ này đều là mẹ chuẩn bị cho tớ.”

Lời này vừa thốt ra, lập tức gây ra cuộc thảo luận sôi nổi trong đám đông:

“Thật là hạnh phúc quá đi mất!”

“Thật hâm mộ cậu, có một người mẹ lợi hại như vậy, không tốn chút công sức nào cũng có thể cho cậu tất cả những gì cậu muốn.”

Ai nấy đều trầm trồ, ghen tỵ xen lẫn xu nịnh.

Có người hâm mộ nịnh bợ, tự nhiên cũng có người mỉa mai nói bóng gió.

Tống Minh Ưu đang chìm đắm trong lời tâng bốc của bọn họ, sắp đánh mất chính mình thì một giọng nói u uất đột ngột xen vào, nói:

“Nhưng sao tớ lại nghe nói trong biệt thự Minh Nguyệt còn có một đứa con khác của ba cậu ở đó.”

“Hơn nữa Tổng giám đốc Minh còn đối xử với cô ta không tệ chút nào.”

Không phải nghe nói, mà là sự thật.

Chuyện này sớm đã lan truyền trong giới.

Ít ai có thể kiềm chế được sự tò mò muốn hóng chuyện.

Huống hồ chuyện này còn kỳ lạ đến mức vượt quá nhận thức của người bình thường.

Những người tinh ranh đều có thể ngửi thấy sự mờ ám trong đó, muốn tìm hiểu cho rõ.

Tống Minh Ưu buộc mình phớt lờ vẻ trêu chọc trong mắt bọn họ, cười nhợt nhạt:

“Đó là vì mẹ tôi là một người lương thiện.”

Lương thiện?

Lương thiện đến mức có thể đón “con riêng” của chồng mình về nhà, cơm ngon áo đẹp mà hầu hạ sao?

Tôi trốn trong bóng tối lặng lẽ nhìn Tống Minh Ưu, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt, trong lòng âm thầm mong đợi vẻ tuyệt vọng sụp đổ của cô ta ngày hôm nay.