Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lâm Ốc Ốc, nếu em có chuyện gì, có lẽ cả đời này anh sẽ không thể cầm d.a.o mổ được nữa.”
“Tại sao…?”
“Có c.h.ế.t thì cùng chết.”
13.
May mắn là tôi không nghiêm trọng như Tiêu Lễ nói, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.
Vết mổ của tôi bị rách, tôi lại được đẩy vào phòng phẫu thuật, m.á.u thấm đẫm hai lớp quần áo, Tiêu Lễ đã khâu lại cho tôi một lần nữa.
Lần này tôi rất tỉnh táo, nhìn Tiêu Lễ suốt quá trình.
Anh “lầm lì” hơn rất nhiều so với lần đầu. Không nói lời nào, đeo khẩu trang, nhưng vì ca phẫu thuật nhỏ đến không thể nhỏ hơn này, viền mắt Tiêu Lễ đã đỏ hoe mấy lần.
Sau khi tôi về phòng bệnh, không lâu sau Tiêu Lễ cũng đến.
Anh bóc một viên kẹo, cho vào miệng tôi.
Vị ngọt của kẹo sữa lan tỏa trong miệng, cả người tôi thả lỏng một chút.
“Lại là kẹo sữa Thỏ Trắng.”
“Ừm.” Tiêu Lễ vừa nói, giọng đã khàn đi: “Vì thích.”
“Tại sao lại thích?”
“Hồi nhỏ bố mẹ không cho ăn vặt, nên suốt cả tuổi thơ, anh chỉ nhớ mỗi hương vị của nó.” Tiêu Lễ cúi đầu, cẩn thận gấp giấy gói kẹo.
Cuối cùng, anh đặt một ngôi sao giấy vào lòng bàn tay tôi.
Tôi nhìn ngôi sao quen thuộc này, tim đột nhiên thắt lại. Khi ngẩng đầu lên, tầm nhìn đã nhòe đi.
Tiêu Lễ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, mỉm cười với tôi: “Cuối cùng cũng nhớ ra rồi, đúng không?”
Đúng vậy, tôi đã nhớ ra tất cả rồi.
Đoạn ký ức đó tôi chưa bao giờ quên, chỉ là không ngờ Tiêu Lễ thanh tú cao ráo lại là cậu anh trai nhỏ trắng trẻo bụ bẫm trong ký ức.
Hồi nhỏ sau khi bố mẹ ly hôn, tôi chuyển đến sống ở nhà bà ngoại.
Bà ngoại sống một mình, bình thường làm thêm mấy việc vặt. Phần lớn tuổi thơ của tôi đều ở trong trạng thái tự do tự tại.
Cạnh nhà bà ngoại có một cậu anh trai nhỏ. Hoàn cảnh của cậu ấy thì lại hoàn toàn trái ngược với tôi.
Trừ những lúc đi học về, tôi hầu như không thấy cậu ấy ra khỏi nhà. Nhà cậu ấy luôn đóng cửa kín mít, tấm thảm trước cửa và cầu thang đều được chùi rửa sạch bong kin kít.
Ngay cả đồng phục của cậu anh trai nhỏ cũng vậy, gọn gàng sạch sẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trong khi quần áo của tôi hai ba ngày mới thay giặt một lần, mà cho dù giặt thì bà ngoại cũng chỉ dùng nước giếng xả qua loa.
Không như cậu anh trai nhỏ, quần áo lúc nào cũng có mùi thơm mát.
Tôi rất thích bám theo sau cậu ấy, nhảy nhót tiễn cậu ấy đi học.
Một ngày nọ, các bạn học của cậu ấy vây quanh tôi hát bài “bé Lẹt Nhẹt”. Tôi không kìm được, nhìn chiếc đồng phục trắng tinh trên người cậu ấy, vài giọt nước mắt rơi xuống.
Không ngờ cậu ấy liền cởi đồng phục ra, vò thành một cục rồi đưa cho tôi.
Cậu ấy nói: “Thích thì thử xem.”
Tôi nói: “Không phải, em thích mùi hương trên đồng phục của anh cơ.”
Cậu ấy ngẩn người một lát, ngày hôm sau giấu nửa gói bột giặt cho tôi.
Ngay tối hôm đó, tôi nghe thấy tiếng mẹ cậu ấy đánh cậu ấy.
Chuyện này đã không phải một hai lần rồi, mẹ của cậu anh trai nhỏ thường xuyên nổi nóng với cậu ấy giữa đêm. Rõ ràng thành tích học tập của cậu ấy đã rất tốt rồi.
Linlin
Bà ngoại nói cậu anh trai nhỏ khá đáng thương, bố mẹ cậu ấy là giáo viên của trường danh tiếng ở địa phương. Vì vậy, họ rất nghiêm khắc với con cái mình.
Bà ngoại dặn tôi sau này không có việc gì thì đừng tìm cậu anh trai nhỏ nữa, hoàn cảnh gia đình cậu ấy khác nhà tôi, tôi tìm cậu ấy chỉ là gây thêm phiền phức cho cậu ấy thôi.
Tôi nghe lời bà ngoại, không bám đuôi cậu ấy nữa. Thay vào đó, mỗi đêm tôi lại ném một viên kẹo sữa Thỏ Trắng vào sân sau nhà cậu ấy.
Ba tháng sau, tôi nhận được một lọ thủy tinh đầy những ngôi sao giấy. Đó là những ngôi sao mà cậu anh trai nhỏ đã gấp từ giấy gói kẹo sữa Thỏ Trắng.
Tôi rất thích, luôn ôm chặt trong lòng.
Cậu anh trai nhỏ ngồi bên cạnh tôi, nhìn mái tóc màu hạt dẻ của tôi, hỏi: “Em còn bé tí sao đã nhuộm tóc rồi?”
Tôi nói với cậu ấy: “Mẹ em đưa em đi tham gia một cuộc thi, em được chọn rồi. Giờ em là người mẫu rồi.”
Cậu anh trai nhỏ nhíu mày: “Người mẫu là gì?”
Tôi lại đưa cho cậu ấy ba viên kẹo sữa, cười đắc ý nói: “Thực ra em cũng không hiểu lắm. Mẹ em nói làm người mẫu có thể ngày nào cũng có kẹo ăn. Lại còn có tiền nữa.”
Tôi kéo cậu ấy ra sau gốc cây lớn, khoe với cậu ấy gói mì ăn liền mà tôi đã mua bằng số tiền kiếm được khi làm người mẫu.
Buổi trưa, hai chúng tôi trốn trong bụi cỏ, chia nhau ăn một gói. Không có nước sôi, đành nhai khô.
Cậu anh trai nhỏ ăn còn ngon hơn cả tôi, tôi không kìm được mà lau gia vị dính ở khóe miệng cậu ấy, cười trêu: “Sao anh cứ như cả trăm năm chưa được ăn vậy?”
Cậu ấy rũ vai xuống: “Mẹ anh không cho anh ăn mấy thứ này.”
Tôi ngẩn người, bàn tay nhỏ dừng trên má trái của cậu ấy, nơi đó còn lưu lại mấy vết ngón tay.
Cậu anh trai nhỏ cười một cái: “Không sao, anh quen rồi. Em gái ơi, anh thật sự rất ghen tị với em, có thể mỗi ngày tự do tự tại như thế này.”