Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà ấy vẫn chưa tháo kính râm, tay khoác chiếc túi LV bản fake. Hôm nay, không biết là ngày gì, bà ấy tự mình đến đã đành, lại còn dẫn theo đứa em trai cùng mẹ khác cha của tôi nữa chứ.

 

Mẹ tôi chẳng có tình cảm gì với tôi, đứa em trai này thì càng khỏi phải nói.

 

Em trai Trầm Khải vừa thấy tôi đã cười cợt: “Chị ơi, không ngờ ở nhà chị để mặt mộc xấu thế này.”

 

Tôi đáp lại em ấy bằng một nụ cười: “Em năm nay cũng hai mươi rồi, không ngờ còn chẳng cao bằng chị khi đi giày cao gót. À, lùn đã đành. Lại còn xấu nữa.”

 

“Mày đ.m…” Trầm Khải vừa định chửi lại thì mẹ tôi nhanh hơn một bước, vung tay tát thẳng vào mặt tôi.

 

Tôi không đứng vững, đ.â.m sầm vào tủ giày bên cạnh.

 

“Đồ vô ơn tao nuôi mày uổng công! Dám chặn số của tao, sao? Muốn từ mặt mẹ con với tao à? Lâm Ốc Ốc, tao nói cho mày biết, luật pháp cũng không quản được cái này!” Mẹ tôi chọc vào mũi tôi, lại mắng một tràng.

 

Bà ấy mắng đến nỗi đèn cảm ứng cả tầng lầu đều sáng trưng, tôi ôm bụng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống chóp mũi.

 

“Con vừa mới phẫu thuật xong, mẹ đúng là mẹ ruột của con mà…”

 

“Ôi, giờ mới biết phẫu thuật đau à? Hồi xưa tao đẻ mày cũng phải động d.a.o kéo đấy.” Bà ấy đẩy mạnh tôi ra, không tháo giày đã đi thẳng vào phòng ngủ của tôi.

 

“Thẻ ngân hàng đâu? Sau này tiền học của thằng em cũng không cần mày chuyển mỗi tháng nữa, đưa thẳng cho tao tiền cả năm đi. Tao vừa nhìn thấy cái mặt mày là đã thấy khó chịu rồi.”

 

Tôi ngồi xổm xuống đất, Trầm Khải vẫn đang đứng ở cửa cũng ngồi xổm theo, bàn tay mập mạp của em ấy sờ loạn trên mặt tôi: “Chị ơi, nghe mẹ nói năm tuổi chị đã làm người mẫu nhí rồi.

 

He he, giới người mẫu của mấy chị có loạn không ạ?”

 

“Tránh ra!” Tôi quay mặt đi, lại bị em ấy véo.

 

Trầm Khải liếc nhìn đôi dép đi trong nhà của đàn ông trên kệ giày, cười nói: “Thì ra là trong nhà có giấu đàn ông, thảo nào không cho mẹ chúng ta đến tìm chị à? Chị ơi, chị lẳng lơ thế này sao vẫn chưa tìm được đại gia? Chị mau tìm một người đi, em tốt nghiệp xong còn muốn nhờ chị mua cho một chiếc xe hơi để lái nữa chứ…”

 

Tôi dùng hết sức đẩy em ấy ngã xuống đất, Trầm Khải ngã chổng vó như một con rùa, mãi mới lồm cồm bò dậy được.

 

Cơn xấu hổ hóa thành giận dữ, em ấy nắm chặt tóc tôi, hét vào mặt mẹ tôi: “Mẹ ơi, mẹ mau đến đây! Con chỉ nói đùa với chị mấy câu mà chị ấy làm đầu con chảy m.á.u rồi.”

 

Mẹ tôi nghe vậy, dậm gót giày cao gót “độp độp” chạy nhanh về phía tôi.

 

Bà ấy không phân biệt đúng sai, đạp thẳng một cước vào xương bả vai tôi: “Lâm Ốc Ốc mày muốn c.h.ế.t hả! Bị bệnh mà như quý giá c.h.ế.t đi được, tính khí cũng thay đổi lớn thế này!”

 

“Mẹ ơi, chị ấy đúng là quý giá thật đấy. Hồi chị ấy làm người mẫu tạp chí, mấy đứa con trai lớp con đứa nào cũng tranh nhau xem ảnh chụp bộ đồ bơi của chị ấy…” Trầm Khải vừa nói, miệng gần như dí sát vào mặt tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Khi bụng tôi đau đến mức không chịu nổi nữa, tay Trầm Khải đột nhiên buông ra.

 

Em ấy lại một lần nữa ngã xuống trước mặt tôi.

 

Bóng tối trước mắt biến mất, tôi nhìn thấy một đôi giày trắng.

 

Linlin

Tiêu Lễ chắc là chạy từ bãi đỗ xe dưới hầm lên, lúc này hơi thở có phần gấp gáp, anh nhìn chằm chằm Trầm Khải trên mặt đất, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.

 

Mẹ tôi trước đây từng gặp Tiêu Lễ, không chỉ vì Tiêu Lễ từng là bạn trai tôi, mà còn vì Tiêu Lễ từng phẫu thuật cho người chồng hiện tại của bà ấy.

 

Bà ấy đối xử với Tiêu Lễ, vị ân nhân cứu mạng này, luôn tương đối khách sáo.

 

Chắc bà ấy không ngờ Tiêu Lễ lại quay lại với tôi. Mẹ tôi nhất thời ngây người đứng tại chỗ, không nói nên lời.

 

“Dì ơi, đây là con trai của dì và chú Trầm sao?” Tiêu Lễ vô cảm tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay và cặp kính gọng bạc trên sống mũi. Anh đặt từng món một lên tủ ở tiền sảnh.

 

“Ừm, phải. Bác sĩ Tiêu, ngại quá. Dì không biết cháu cũng ở đây, nếu không đã mang ít trái cây đến cho cháu rồi…” Mẹ tôi còn chưa nói xong thì hành lang đã vang lên tiếng la hét của Trầm Khải.

 

Tôi chưa từng thấy Tiêu Lễ như vậy, trong ấn tượng của tôi, anh luôn ung dung điềm tĩnh, hỉ nộ ái ố đều có chừng mực.

 

Thế mà lúc này anh lại đang túm cổ áo Trầm Khải, những cú đ.ấ.m gần như điên cuồng liên tiếp giáng xuống cằm em ấy.

 

Khi mẹ tôi kịp phản ứng mà khóc lóc chạy đến can ngăn, mặt mũi Trầm Khải đã bầm tím rồi.

 

Tiêu Lễ ghê tởm lau tay dính m.á.u mũi của Trầm Khải vào quần áo em ấy.

 

“Tôi không đánh phụ nữ, nhưng tiền đề là những người phụ nữ đó không được động đến Lâm Ốc Ốc.” Tiêu Lễ nhìn mẹ tôi, khóe miệng nở một nụ cười lạnh.

 

Mẹ tôi là kiểu người điển hình chỉ giỏi bắt nạt người nhà, bà ấy rõ ràng đã bị dáng vẻ Tiêu Lễ đánh đập Trầm Khải dã man mà sợ đến tái mét.

 

Bà ấy không nói gì, vội vàng đỡ Trầm Khải đang nằm trên đất dậy, rồi bỏ đi.

 

Tiêu Lễ cởi áo khoác khoác lên vai tôi, rồi bế tôi ra khỏi tòa nhà. Mỗi lần tôi co rúm lại trong lòng anh, anh lại nói một tiếng xin lỗi.

 

Rõ ràng toàn bộ chuyện này không phải lỗi của anh, nhưng khi anh khởi động xe, tay vẫn run rẩy.

 

Tôi cười anh: “Lúc cầm d.a.o mổ tay anh còn không run.”