Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Mặc nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh một lúc lâu, sau khi vào thang máy mới ghé sát tai tôi cười cợt nhả:
“Tao không nhìn lầm chứ. Vị bác sĩ vừa rồi có phải là người đàn ông trên màn hình khóa điện thoại của mày không? Cái người bạn trai cũ mày vẫn luôn muốn ngủ lại với anh ta đó?”
Tôi lườm nguýt cậu ta một cái: “Chuyện của bố, mày ít quản thôi.”
“Bố ơi, cái giá của cuộc gặp gỡ tình cờ này có hơi đắt không vậy?” Thẩm Mặc lại lấy lại vẻ rạng rỡ thường ngày, cười trêu chọc: “May mà anh ta không phải bác sĩ khoa bỏng hay khoa xương.”
“Vậy thì tao sẽ nướng mày, hoặc bẻ gãy chân mày…”
Sau phẫu thuật, Thẩm Mặc ngồi cạnh giường tôi ăn gà rán ship tận nơi vừa gọi. Tôi nhìn mà nuốt nước bọt ừng ực, nói với cậu ta: “Cục cưng, cho em một miếng.”
“Muốn một miếng hay một nhát dao?” Tiêu Lễ không biết từ lúc nào đã đứng ở cuối giường tôi, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc lập tức dịch miếng đùi gà khỏi miệng tôi, bỏ lại vào hộp.
Cậu ta đứng dậy, kéo ghế cho Tiêu Lễ: “Bác sĩ Tiêu, đi khám bệnh mệt rồi phải không? Mời anh ngồi một lát.”
“….” Cổ họng tôi ngứa ngáy, ho một tiếng. Thẩm Mặc lập tức cười rất hiền từ với tôi: “Ốc Ốc, tao đi đến quầy y tá đặt cơm cho mày.”
Tiêu Lễ nói: “Không cần đâu, cả ngày hôm nay cô ấy không được ăn.”
“Ồ, vậy thì tôi…” Thẩm Mặc khó xử nhìn tôi. Tôi biết cậu ta muốn tạo cơ hội ở riêng cho tôi và Tiêu Lễ.
Đúng là xứng đáng làm bạn thân hai mươi năm của tôi mà!
Tôi nháy mắt ra hiệu cho Thẩm Mặc: “Mày đi giúp tao gọi người chăm sóc, tối nay…”
Lời còn chưa nói hết, đã bị Tiêu Lễ cắt ngang.
Anh nói: “Giường 07, bây giờ tôi sẽ kiểm tra vết mổ cho cô.”
“Tuyệt vời! Vậy thì tôi không làm phiền hai người nữa. Bác sĩ kiểm tra kỹ một chút nhé.” Thẩm Mặc vừa nói, vừa kéo kín rèm xung quanh giường bệnh của tôi.
Tôi và Tiêu Lễ bị vây trong đó, mắt to trừng mắt nhỏ. Bầu không khí nhất thời có chút ngượng nghịu.
Tiêu Lễ đối với công việc vô cùng nghiêm túc và có trách nhiệm, thật sự đã giúp tôi kiểm tra rất kỹ lưỡng. Động tác thay băng của anh rất nhẹ nhàng, thậm chí còn hơi điệu đà.
“Cười gì?” Anh đắp chăn kỹ cho tôi, rồi dùng bông gòn thấm chút nước ấm thoa lên môi tôi.
Tôi mím môi, đánh liều kéo vạt áo anh.
Tiêu Lễ cúi đầu nhìn tay tôi, cau mày nói: “Có gì thì nói thẳng.”
Tôi nhẹ giọng nói: “Anh lại gần một chút đi, em vừa phẫu thuật xong nên hụt hơi, nói nhỏ lắm.”
“Anh đang đi làm.” Tiêu Lễ không hề lay chuyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tiêu Lễ, bác sĩ Tiêu…” Tôi không bỏ cuộc, bàn tay dọc theo áo blouse trắng của anh di chuyển lên vài tấc.
Yết hầu dưới cổ áo sơ mi của Tiêu Lễ khẽ động đậy, anh đột nhiên thuận thế cúi xuống, một tay chống bên gối tôi, môi tôi và môi anh gần như chạm vào nhau.
“Lâm Ốc Ốc, đừng thử thách giới hạn của anh.” Anh vừa nói vừa tháo kính, cúi đầu hôn lên môi tôi.
Mắt tôi mở to. Mặt trời mọc đằng Tây rồi, hôm nay Tiêu Lễ lại chủ động!
Đôi môi khô khốc được anh nhẹ nhàng vuốt ve. Hai tay tôi chỉ có thể chống lên n.g.ự.c anh. Trong không gian mờ ảo và riêng tư, hơi thở của cả hai đều trở nên gấp gáp.
“Ốc Ốc! Tối nay người chăm sóc có thể…” Một cái đầu đột nhiên thò vào sau tấm rèm, khiến tôi giật mình không kiểm soát được lực, khi đẩy Tiêu Lễ ra vô tình cắn trúng anh.
Thẩm Mặc đứng sững tại chỗ, mắt to trừng mắt nhỏ với tôi.
Tiêu Lễ lạnh nhạt liếc nhìn Thẩm Mặc phía sau, ngón tay anh khẽ lướt qua môi mình.
“Vết mổ gần đây đừng để dính nước.” Anh buông một câu, đang định rời đi thì Thẩm Mặc đột nhiên đưa tay giữ anh lại.
Tiêu Lễ dừng bước, lạnh lùng rút tay mình về.
Gần như cùng lúc, cả hai người họ đồng thanh nói—
“Dừng bước.”
“Hôn rồi.”
Tôi: …
Thẩm Mặc tiến lên một bước, nhét vào tay Tiêu Lễ một bao t.h.u.ố.c lá xịn, nói: “Bác sĩ Tiêu, làm phiền anh giúp một tay. Y tá trực ở quầy nói, tối nay người chăm sóc đều kín lịch rồi. Anh xem việc này…”
Tiêu Lễ không chút biểu cảm nhìn chằm chằm vào bàn tay Thẩm Mặc liên tục vỗ vào tay mình, cau mày nói: “Tôi không hút thuốc.”
Thẩm Mặc ngẩn ra một chút, lập tức rút bao t.h.u.ố.c lá từ tay anh về rồi nhét lại vào túi mình.
Tiêu Lễ phớt lờ Thẩm Mặc: “Chuyện người chăm sóc anh sẽ giải quyết.”
“Vậy thì tốt quá rồi! Đợi người chăm sóc đến thì tôi sẽ rút lui.” Thẩm Mặc kích động, lại muốn bắt tay với Tiêu Lễ.
Tiêu Lễ né tránh, cau mày không vui hỏi: “Cậu không ở lại đây chăm sóc cô ấy à?”
“Đúng vậy, tôi không tiện.” Thẩm Mặc nháy mắt với tôi, cười nói.
Tiêu Lễ lạnh giọng cắt ngang: “Vậy thì cậu có thể đi rồi.”
“Bây giờ ư?”
Linlin
“Bây giờ.”