Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Mặc quay đầu nhìn hành lang trống không bên ngoài cửa, khó hiểu hỏi: “Người chăm sóc đâu rồi? Tôi đợi cô ấy đến rồi mới đi.”

 

Tiêu Lễ cởi chiếc áo blouse trắng trên người đặt lên giường tôi, nói: “Tối nay, tôi sẽ ở lại chăm sóc.”

 

“…”

 

Tôi và Thẩm Mặc bốn mắt nhìn nhau, lách tách! Điện quang thạch hỏa! Kích động đến mức chỉ muốn đốt một tràng pháo ăn mừng ngay tại chỗ.

 

“Vậy thì tuyệt vời quá rồi, tôi lập tức đi ngay đây!” Thẩm Mặc vừa nói, theo phản xạ lại móc bao t.h.u.ố.c lá trong túi ra, đưa một điếu: “Người anh em, tôi thay Ốc Ốc cảm ơn anh!”

 

Tiêu Lễ cao lớn đứng sững tại chỗ, nhìn Thẩm Mặc bằng ánh mắt như thể đang nhìn một kẻ ngốc.

 

Cuối cùng, Thẩm Mặc chỉ có thể ngượng ngùng kẹp điếu thuốc lên tai mình, cười tươi như hoa với tôi: “Ốc Ốc, mấy ngày này cứ ăn uống, ngủ nghỉ thật tốt, tranh thủ sớm ngày… khụ, lấy lại tinh lực.”

 

Ý nghĩa thứ hai trong lời nói của Thẩm Mặc, tôi đương nhiên hiểu rõ.

 

Tôi âm thầm ra hiệu OK với cậu ta. Thẩm Mặc hiểu ý lập tức chạy biến. Rời đi không chút do dự.

 

Sau khi Thẩm Mặc đi, Tiêu Lễ thật sự kéo một chiếc ghế đến ngồi cạnh giường tôi.

 

Tôi l.i.ế.m liếm đôi môi lại hơi khô của mình, cười với anh: “Bác sĩ Tiêu, có thể làm ẩm môi em lần nữa được không?”

 

“Lâm Ốc Ốc…” Tiêu Lễ hít một hơi thật sâu, xem ra trong lòng anh có một cục tức đã nén rất lâu rồi.

 

Anh không kìm được nói: “Em tìm bạn trai có thể để tâm một chút được không?”

 

“Thẩm Mặc cậu ấy thật ra…”

 

“Bạn gái mình phẫu thuật, đến cả ở lại chăm sóc cũng không chịu?”

 

“Đâu phải không chịu đâu.” Tôi nhìn gương mặt hơi ửng đỏ vì tức giận của Tiêu Lễ, không kìm được cười nói: “Chẳng phải anh ấy đang ngồi cạnh em, ghen với người đàn ông khác sao?”

 

Ánh mắt Tiêu Lễ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tươi cười của tôi, đột nhiên đưa tay lên, xoa xoa mái tóc của tôi trông như tổ quạ.

 

Giọng nói kèm theo hơi thở, đặc biệt quyến rũ: “Lâm Ốc Ốc, chia tay rồi còn đi ‘thả thính’ bạn trai cũ, em cũng chẳng có tâm đâu.”

 

Tôi chặn tay anh lại, tự nhiên đặt tay anh dưới má mình. Cọ cọ như một chú mèo, mỉm cười nói: “Ai ‘thả thính’ ai, còn chưa biết đâu.”

 

Tiêu Lễ muốn rút tay về, tôi liền cau mày kêu đau.

 

Động tác anh cứng đờ, trầm giọng nói: “Lâm Ốc Ốc, anh không làm lốp dự phòng.”

 

“Chị đây cũng không nuôi ‘cá’ đâu.” Tôi nắm lấy tay anh, nói: “Thẩm Mặc không phải gu của em. Anh hiểu mà, kiểu người em thích, luôn là kiểu lạnh lùng cấm dục như anh đấy.”

 

Tiêu Lễ: “Ai nói với em, anh cấm dục?”

 

“Anh không phải sao? Vậy sao hồi còn bên nhau, một tháng mới có một lần?”

 

Tiêu Lễ cười một tiếng: “Lâm Ốc Ốc, em chia tay anh chỉ vì chuyện này thôi sao?”

 

Tôi không trả lời, vì đúng là như vậy.

 

Ở bên anh, luôn khiến tôi có cảm giác như đang cướp đàn ông nhà lành, hay phạm thượng thần linh vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tiêu Lễ là người tôi chủ động theo đuổi. Bên nhau nửa năm chúng tôi mới nắm tay. Một năm tôi cuối cùng cũng chạm vào môi anh, mãi đến ngày Valentine năm nay, anh mới đồng ý đến nhà tôi ngồi chơi.

 

Sau đó, anh như thể đã lên kế hoạch vậy. Một tháng làm “nghĩa vụ” một lần, không hơn không kém.

 

Tôi không hiểu, đều là tuổi sung mãn nhất, vì sao anh có thể điềm nhiên đến vậy?

 

Thằng bạn cùng studio với tôi phân tích cho tôi nghe, nói Tiêu Lễ yếu sinh lý.

 

Tôi: “Nhưng mỗi lần thể lực anh ấy không tệ mà.”

 

Thằng bạn đó cười khẩy: “Giữ chất lượng nhưng không đảm bảo số lượng đó chị. Chị ơi, thật sự không được thì đổi người khác đi. Đảm bảo cả chất lượng lẫn số lượng, còn trẻ hơn anh ta nữa, có rất nhiều.”

 

Buồn cười thật, tôi đâu phải là người phụ nữ khát khao đến vậy. Tôi thích Tiêu Lễ, là vì anh có học vấn cao, có chiều sâu.

 

Chứ không phải vì khuôn mặt và cơ bụng của anh.

 

Tôi liếc nhìn Tiêu Lễ cạnh giường bệnh, nuốt nước bọt. Lâu lắm không gặp, vẫn bị anh làm cho mê mẩn.

 

Linlin

Thấy tôi nhìn chằm chằm vào anh, anh đột nhiên chủ động ghé sát mặt lại tôi: “Nhớ anh?”

 

“Ưm.”

 

“Nhớ cũng vô ích, vết mổ hồi phục, ít nhất ba tháng….” Tiêu Lễ rút bàn tay đang bị tôi nghịch ngợm về, lạnh giọng nói: “Mới có thể vận động mạnh.”

 

Giọng điệu cố ý nhấn mạnh vào cụm từ “vận động mạnh”, tôi biết ngay là anh vẫn còn ghen với Thẩm Mặc.

 

Tôi kéo tay áo anh: “Em và Thẩm Mặc là bạn thân từ nhỏ đến lớn.”

 

“Em làm bạn thân với đàn ông á? Trai thẳng bình thường có chịu không?”

 

“Cậu ta còn chịu gọi em là bố, làm bạn thân thì cần gì phải nói.”

 

Tiêu Lễ cười lạnh một tiếng: “Thú vị thật.”

 

“Hơn nữa Thẩm Mặc cậu ta còn không phải trai thẳng.”

 

Tiêu Lễ nghe xong, sắc mặt phức tạp.

 

Tôi nói sự thật cho anh: “Cậu ta gần đây vừa chia tay với thằng bạn thân, em sợ cậu ta nghĩ quẩn, nên mới đi khách sạn cùng cậu ta ăn khuya, rồi cùng nhau nhảy bài thể dục Lưu Canh Hoành, là để giúp cậu ta giải tỏa áp lực đó. Không ngờ… lại nhảy ra bệnh viêm ruột thừa cấp tính.”

 

Tôi biết đoạn nói này, lượng thông tin hơi nhiều. Trai thẳng thực sự không dễ tiêu hóa.

 

Quả nhiên, Tiêu Lễ nhíu mày, đứng dậy đi ra ngoài.

 

Với sự hiểu biết của tôi về Tiêu Lễ, người có chứng sạch sẽ như anh chắc chắn là đi khử trùng bàn tay đã bị Thẩm Mặc sờ đi sờ lại rồi.

 

Một lúc sau, anh lại quay về bên tôi. Nhẹ nhàng đặt một chiếc nhiệt kế vào miệng tôi.

 

Khi ngón tay thon dài của anh chạm vào đầu mũi tôi, quả nhiên thoang thoảng một mùi nước rửa tay sát khuẩn nhè nhẹ.

 

“Lần sau, có chuyện gì thì cứ gọi thẳng cho anh.” Anh đột nhiên nói với tôi.

 

Tôi ngẩn người, “Ưm” một tiếng.