Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Thẩm Mặc đi, tôi cầm điện thoại nhắn một tin nhắn cho mẹ tôi, người chưa bao giờ chủ động liên lạc với tôi.
Linlin
Không ngờ lần này, mẹ nhanh chóng gọi lại cho tôi.
Tôi vui vẻ nhận điện thoại, nhưng chưa kịp nhận được sự quan tâm của mẹ thì đã bị một trận mắng té tát vào mặt.
“Ai nói viêm ruột thừa cấp tính phải phẫu thuật? Cứ điều trị bảo tồn trước thì có c.h.ế.t không hả?”
“Lúc đó đau lắm, với cả bác sĩ chẩn đoán không thể điều trị bảo tồn…”
“Mày đã xăm rồi thì thôi đi, giờ bụng lại có thêm một vết sẹo nữa. Mày không thấy ghê tởm thì tao cũng thấy ghê tởm! Mày là người mẫu, mày biết mày không còn đáng giá nữa không!”
Tối qua vết mổ đau tôi còn chịu được, nhưng nghe những lời này, tôi đột nhiên cảm thấy toàn thân đau nhức. Đặc biệt là lồng ngực, đau đến mức gần như nghẹt thở.
Tôi cắn chặt môi, không để giọng mình nghe có vẻ buồn bã: “Thật sự không được, chẳng phải con vẫn còn mở một cửa tiệm sao? Con có thể…”
“Thôi đi, cái tiệm xăm nát của mày kiếm được bao nhiêu tiền hả, đồ phá gia chi tử! Tháng sau đừng quên gửi tiền học phí cho em trai, không thì tao sẽ bới móc hết những chuyện tồi tệ trước đây của mày ra!”
Điện thoại đã cúp từ lâu, tôi vẫn giữ nguyên tư thế nghe máy. Cho đến khi có người cầm lấy điện thoại của tôi, Tiêu Lễ tùy tiện kéo số điện thoại trên cùng danh bạ cuộc gọi vào danh sách đen.
“Mẹ em lại làm phiền em à?”
Tôi cười nói: “Không có, mẹ em nghe tin em nhập viện nên hơi sốt ruột, nói năng khó nghe một chút thôi.”
Tiêu Lễ nhìn tôi: “Trang điểm của em trôi hết rồi…”
Tôi sững người một chút, sau đó mới phát hiện trên mặt mình toàn là nước mắt.
Trước đây tôi cũng không mít ướt như vậy, không hiểu sao, sau ca phẫu thuật này, tôi đột nhiên như sống thấu đáo, sống hiểu chuyện hơn rất nhiều.
Chỉ là cái giá của sự trưởng thành, hơi đau một chút.
Tiêu Lễ nói: “Nằm viện mà trang điểm làm gì, ở đây chỉ có mỗi tôi là bác sĩ nam chưa bị hói đầu, mà em cũng đã có được rồi.”
Tôi vốn đang rất buồn, nghe lời Tiêu Lễ nói xong thì không nhịn được bật cười thành tiếng: “Cá tự mình thả đi, phải cố gắng câu lại chứ.”
Khi ngẩng đầu lên, tôi thấy Tiêu Lễ đang nhìn chằm chằm vào mình. Anh đưa tay, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc bị nước mắt làm bết dính trên mặt tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Lâm Ốc Ốc, em có từng nghĩ chưa? Cho dù em không dùng mồi, con cá là tôi đây cũng sẽ tự mắc câu.”
Tôi sững sờ, lời này của Tiêu Lễ sao tôi lại nghe không hiểu lắm nhỉ?
Tiêu Lễ bất lực pha chút cưng chiều mỉm cười: “Ăn trưa trước đã.”
Khả năng cao là tôi đã quay lại với Tiêu Lễ. Buổi trưa anh đích thân đút cho tôi ăn một bát hoành thánh, còn chơi Vương Giả cùng tôi.
Tiêu Lễ đánh đối thủ còn tàn m.á.u rồi để mặc tôi lên thu hoạch mạng.
Sau khi thắng liên tiếp ba ván, tâm trạng tôi thoải mái hơn nhiều.
Tôi: “Em nhớ trước đây anh không thích em chơi Vương Giả.”
Tiêu Lễ: “Ai bảo mỗi lần em đánh không lại thì lại gọi đồng đội là ‘anh trai nhỏ’?”
Tôi khẽ cười hì hì không cam kết: “Anh trai nhỏ, cảm giác được anh bảo vệ thật tốt.”
Không biết có phải là ảo giác của tôi không, Tiêu Lễ bị tôi gọi một tiếng “anh trai nhỏ”. Khóe môi anh hình như cong lên một đường cong nhỏ vì vui vẻ?
Anh hỏi: “Sướng chưa?”
“Sướng rồi.”
“Ừ, sau này mỗi mùa giải anh sẽ đưa em lên Vương Giả.” Tiêu Lễ vén chăn cho tôi, nói: “Buổi chiều nghỉ ngơi cho tốt. Tối nay anh có hai ca phẫu thuật, có thể sẽ về muộn một chút…”
“Tối nay anh không cần đến ở lại với em đâu.” Tôi cắt lời anh, nói: “Mấy cô bạn thân của em sẽ đến ở lại với em, anh tan làm thì về thẳng nhà đi.”
Thấy khóe môi Tiêu Lễ dần cụp xuống, tôi vội giải thích: “Không phải không muốn anh đến, mà là nếu anh vì em mà mệt mỏi, em sẽ đau lòng đấy.”
Tiêu Lễ nghiêng người, lại gần tôi. Khẽ cười nói: “Lâm Ốc Ốc, trước đây em quấn lấy tôi cả đêm không cho tôi ngủ, sao lúc đó lại không đau lòng cho tôi một chút?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, Tiêu Lễ đã đi mất rồi. Trước khi đi, anh còn hôn lên má lúm đồng tiền nhỏ của tôi.
Tôi càng ngày càng không hiểu Tiêu Lễ, anh trở nên chủ động, nhưng lại dường như không phải vậy.
Chẳng hạn như vừa nãy anh dường như chỉ vô tình chạm vào má tôi, nhưng lại khiến tim tôi đập loạn xạ như lên dây cót.