Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

KHẮC TINH SẾP TỔNG

Tác giả: Mr.Bin

Chương 2: Phòng làm việc... hay phòng thẩm vấn?

Lâm Thiên Nghi run rẩy bước theo người đàn ông lạ mặt vào thang máy cao cấp. Cô chưa từng vào khách sạn sang trọng nào như thế, cũng chưa từng thấy thang máy nào có thảm đỏ, gương ốp trần và... cả nút cảm ứng vân tay.

Người đàn ông đứng bên cạnh cô, dáng người cao lớn, gương mặt sắc lạnh đến mức khiến không khí cũng đông cứng. Cô len lén liếc nhìn bảng tên nhỏ đính trên túi vest: Hoắc Lâm Dạ – Tổng Giám Đốc Tập đoàn Hoắc Thị.

"Chết rồi... đụng trúng ông trùm luôn rồi!" – Cô thầm gào thét trong lòng.

"Cô tên gì?" – Anh hỏi, mắt không rời điện thoại.

“Dạ... Lâm Thiên Nghi.”

“Bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi mốt.”

“Có kinh nghiệm làm việc?”

“Có… từng bán cháo lòng ở chợ tỉnh ạ.”

“…”

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm cô như thể muốn nói: Cô đang đùa tôi à?

Cửa thang máy mở ra, Thiên Nghi theo anh bước vào một tầng lầu đầy kính, ánh sáng rọi thẳng từ trần xuống, sàn lát gỗ lim sáng bóng đến mức cô thấy rõ… cái mặt nhăn nhúm vì lo sợ của mình đang phản chiếu dưới chân.

Phòng tổng giám đốc – rộng rãi, hiện đại, đầy quyền lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Ngồi xuống.” – Anh chỉ vào chiếc ghế da đối diện bàn làm việc của mình.

Thiên Nghi ngoan ngoãn ngồi xuống, tay ôm túi xách như ôm bùa hộ mệnh.

Hoắc Lâm Dạ đứng trước mặt cô, hai tay chống lên bàn, cúi xuống nhìn cô gần đến mức mùi nước hoa bạc hà phảng phất khiến cô choáng váng.

“Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ là trợ lý tạm thời của tôi. Mỗi ngày có mặt lúc sáu giờ sáng, tan ca khi tôi bảo nghỉ. Không được cãi lời. Không được khóc. Và càng không được… nhìn tôi bằng ánh mắt ngơ ngác như thể cô là con mèo đi lạc.”

“Nhưng tôi… đâu biết làm gì?” – Cô thốt lên nhỏ xíu.

“Biết đền vest là đủ.” – Anh cười nửa miệng, bước lại gần, đột ngột cúi xuống, ngón tay thon dài vén một sợi tóc khỏi trán cô.

Tim Thiên Nghi đập loạn.

“Và đừng để tôi phát hiện cô trốn việc. Bởi vì… tôi có cả trăm cách khiến cô phải cầu xin tôi nhẹ tay hơn.”

Lời anh nói rất bình thản, nhưng ánh mắt lại như một con mãnh thú đang vờn mồi. Cô cảm nhận được thứ gì đó nguy hiểm… nhưng cũng cực kỳ quyến rũ.

“Còn bây giờ…” – Anh bất ngờ rút một chiếc áo khoác lớn, phủ lên người cô – “Đi tắm đi. Cô bốc mùi bụi đường quá mức cho phép.”

“Hả?”

“Phòng nghỉ bên kia. Tắm. Thay đồ. Rồi quay lại. Tôi ghét mùi hỗn tạp.”

Thiên Nghi ôm áo, mặt đỏ như gấc chín. Cô vừa định bước đi thì nghe anh bổ sung:

“Và nếu không muốn tôi... giúp cô tắm, thì nên nhanh.”

Cô chạy như bay vào phòng nghỉ.

Cánh cửa vừa đóng lại, Hoắc Lâm Dạ bật cười khẽ. Một nụ cười hiếm thấy nơi gã đàn ông luôn lạnh như băng.

“Khá lắm, Lâm Thiên Nghi. Cô là người phụ nữ đầu tiên… khiến tôi muốn chơi trò thú vị này lâu hơn một chút.”