Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

KHẮC TINH SẾP TỔNG

Tác giả: Mr.Bin

Chương 3: Tai nạn… trong phòng thay đồ

Lâm Thiên Nghi đứng lặng người trong phòng nghỉ dành cho tổng giám đốc – một không gian chẳng khác gì resort mini với bồn tắm đá cẩm thạch, kệ khăn lông xếp gọn gàng và cả… nước hoa cao cấp xếp theo bảng chữ cái.

Cô nhìn quanh, khẽ rùng mình.

“Tắm thật à? Ở đây luôn á?” – Cô nói lầm bầm, đỏ mặt như luộc.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

Cốc… cốc…

“Có cần tôi vào giúp không?” – Giọng Hoắc Lâm Dạ vang lên bên ngoài, vừa đủ lạnh, vừa đủ trêu chọc.

“KHÔNG CẦN!” – Cô hét lên, vội vàng chốt khóa.

Bên ngoài, anh nhếch môi.

Bên trong, cô đỏ mặt, tim đập thình thịch. Cuối cùng cô cắn răng, cởi váy, bước vào buồng tắm kính. Nước ấm xả xuống, xoa dịu từng inch da thịt đang căng thẳng. Cô cố rửa sạch mùi nắng bụi và cả… nỗi xấu hổ vì đã đụng vào người đàn ông quyền lực ấy.

Nhưng khi vừa bước ra khỏi buồng tắm, quấn khăn lên người và định lấy đồ thay, thì… cô sững người.

Tủ đồ khóa. Không có quần áo. Áo anh đưa chỉ là áo vest dài đến gối!

"Không lẽ… không có đồ thật?" – Cô cắn môi, tim nhảy dựng khi tiếng gõ cửa lại vang lên.

“Xong chưa?”

“Chưa… chưa… tôi chưa mặc đồ!” – Cô la lên.

“Vậy tôi vào đưa cô một thứ.”

“Không cần!” – Cô hoảng loạn ôm chặt khăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Click! – Cửa bật mở.

“AAAA! Anh… anh biến thái!” – Cô hét lên, nép vào góc tường.

Hoắc Lâm Dạ thong thả bước vào, không thèm liếc xuống, đặt bộ đồ ngủ lụa mỏng manh lên kệ.

“Tôi gõ cửa. Cô không trả lời rõ ràng. Lỗi tại ai?”

“Anh…” – Cô nghẹn lời.

Anh bước tới gần, dừng lại chỉ cách cô nửa mét. Ánh mắt anh lúc này mang theo chút trêu đùa và… lửa cháy rực.

“Nhưng mà tôi công nhận… nhìn thấy dáng vẻ lúng túng của cô thế này… tôi rất muốn…”

“Muốn gì?” – Cô thót tim.

Anh cúi sát, môi gần chạm vành tai cô.

“Muốn… giữ cô lại bên cạnh lâu hơn một chút.”

Câu nói ấy như lửa đốt cháy tâm trí cô.

Không hiểu vì sao, tim cô bỗng đập loạn. Hơi thở anh phả vào da thịt trần ướt đẫm khiến cô run rẩy, cả người nóng bừng như bị thôi miên.

Bàn tay anh đưa lên… dừng ngay cổ cô, nhẹ nhàng vén sợi tóc ướt rũ xuống vai.

“Đừng sợ. Tôi không ăn thịt cô. Nhưng nếu cô còn tiếp tục nhìn tôi bằng ánh mắt ấy… thì tôi cũng không chắc mình còn muốn giữ lời.”

Cô vội vàng cúi đầu, hai tay che kín khăn tắm, lùi lại như con thỏ nhỏ.

Anh bật cười, bước ra ngoài.

Cánh cửa vừa đóng lại, Thiên Nghi đổ sụp xuống đất, tim như sắp nổ tung.

Cái quái gì đang xảy ra thế này… mình chỉ đụng trúng một cái vest thôi mà!

Nhưng ở bên ngoài, người đàn ông ấy… đang ung dung rót rượu, nhếch môi:

“Khắc tinh à? Cô đã tự dâng mình tới rồi. Tôi đợi xem… cô sẽ chống đỡ tôi được bao lâu.”