Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 22: Từ bỏ tất cả… để nắm lấy một người

08:00 sáng – Họp báo chính thức

Toàn bộ truyền thông Tân Thành có mặt tại sảnh khách sạn sang trọng nhất thành phố. Màn hình LED phía sau hiển thị dòng tiêu đề chấn động:

“Tổng giám đốc Hoắc Lâm Dạ chính thức rút lui khỏi Hoắc Thị.”

Nhà báo đồng loạt giơ máy ảnh. Từng ánh đèn flash liên tục nháy lên.

Lâm Thiên Nghi đứng phía sau cánh gà, tay siết chặt, tim đập mạnh đến nghẹt thở. Cô chưa bao giờ tưởng tượng được… vì mình, một người đàn ông có thể buông bỏ tất cả.

Và rồi… anh bước ra.

Vest đen, sơ mi trắng, không cà vạt. Nhưng phong thái vẫn như một vị vua.

Anh nói vào micro, giọng trầm ấm vang lên giữa không gian nghẹt thở:

“Bắt đầu từ hôm nay, tôi – Hoắc Lâm Dạ – chính thức rời khỏi vị trí tổng giám đốc Hoắc Thị. Tôi cũng từ chối toàn bộ quyền thừa kế tài sản thuộc chi nhánh gia tộc.”

“Lý do là gì, thưa anh Hoắc?” – Một phóng viên bật đứng dậy hỏi lớn.

Anh nhìn thẳng về phía ống kính. Ánh mắt sáng, cương nghị.

“Vì tôi đã tìm thấy thứ đáng giá hơn cả quyền lực.”

Một giây im lặng. Rồi anh mỉm cười, nói:

“Cô ấy tên là Lâm Thiên Nghi. Và tôi… chuẩn bị cưới cô ấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chiều cùng ngày – văn phòng luật sư riêng

Trên mặt bàn gỗ lim, một logo mới được đặt cẩn thận: Tập đoàn NghiDạ Group – một tên gọi ghép từ hai chữ "Nghi" và "Dạ", tượng trưng cho sự khởi đầu hoàn toàn mới.

Thư ký cúi đầu kính cẩn:

“Chúc mừng giám đốc. Tên thương hiệu vừa được cấp phép sáng nay.”

Anh gật đầu. “Tốt. Gửi thông cáo cho truyền thông. Và thêm một dòng…”

“Dòng gì ạ?”

“Đính chính lại: tôi không ‘từ bỏ mọi thứ’. Tôi chỉ đổi tất cả… để bắt đầu cùng cô ấy.”

Tối hôm đó – tại penthouse

“Anh làm thật à…” – Thiên Nghi thì thầm, ôm lấy tờ báo in đậm dòng tít lớn.

“Không phải vì em.” – Anh hôn nhẹ lên cổ cô – “Mà là vì chúng ta.”

Cô ngả đầu vào n.g.ự.c anh, nước mắt trào ra trong im lặng. Nhưng chỉ vài giây sau, điện thoại rung lên – một tin nhắn từ số lạ:

“Muốn bảo vệ cô ta? Vậy thì đợi đấy. Hôn lễ sẽ là lễ tiễn biệt của cô ấy.”

Màn hình vừa sáng, gương mặt Hoắc Lâm Dạ lập tức lạnh đi.

Anh nhìn cô, ánh mắt từ dịu dàng chuyển sang bảo vệ tuyệt đối.

“Chúng ta không còn sống trong bóng tối nữa.” – Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô – “Và ai dám làm tổn thương em… sẽ phải trả giá bằng cả phần đời còn lại.”