Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 21: Điều kiện từ bà Hoắc – cưới vợ, mất cả cơ đồ
Biệt thự nhà họ Hoắc – 09:30 sáng
Không gian trong phòng trà thoang thoảng mùi hoa nhài và quyền lực.
Lâm Thiên Nghi ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, nhưng mồ hôi trong lòng bàn tay túa ra không ngừng. Đối diện cô là bà Hoắc Nhã Lan – mẹ ruột của Hoắc Lâm Dạ, người phụ nữ nổi tiếng sắc sảo, cứng rắn và là người phụ trách khối tài sản thừa kế của cả gia tộc.
Bà nhìn Thiên Nghi từ trên xuống dưới, chậm rãi nhấp ngụm trà.
“Cô có biết, trước cô… đã từng có bao nhiêu người muốn trèo lên giường con tôi?”
“Thưa bác, cháu không…” – Thiên Nghi lúng túng.
“Đừng vội phủ nhận.” – Bà đặt ly trà xuống, mắt lạnh băng – “Tôi không quan tâm đến quá khứ của cô. Nhưng hiện tại… cô không xứng.”
Thiên Nghi cắn môi, sống lưng lạnh buốt.
“Bác muốn cháu rút lui ạ?”
“Không.” – Bà rút từ túi xách một tệp hồ sơ, đặt lên bàn – “Tôi không tàn nhẫn đến mức đó. Cô muốn cưới con trai tôi, được thôi. Nhưng điều kiện là…”
Bà ngẩng đầu, nhìn thẳng:
“Lâm Dạ sẽ phải từ bỏ toàn bộ tài sản của nhà họ Hoắc. Cổ phần. Quyền lực. Tên tuổi. Tất cả.”
Thiên Nghi sững người.
“Cháu… không thể để anh ấy làm vậy. Bác nghĩ cháu là loại người ham hố danh phận sao?”
“Không.” – Bà nói chậm – “Tôi nghĩ… cô là phép thử cuối cùng. Nếu nó vì cô mà chọn tay trắng, tôi sẽ không can thiệp nữa.”
Tối hôm đó – penthouse
“Bà ấy nói gì?” – Hoắc Lâm Dạ hỏi khi vừa bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thiên Nghi ngồi yên lặng, tay siết chặt thành nắm.
Một lúc sau, cô nói khẽ:
“Anh… không cần phải cưới em nữa.”
Anh đứng khựng lại.
“Anh không cần phải trả giá tất cả vì một người như em.”
“Thiên Nghi.” – Giọng anh trầm xuống – “Em nghĩ… anh chọn em vì thương hại?”
“Không…” – Cô nghẹn – “Em sợ… em sẽ là người khiến anh mất hết.”
Anh bước tới, ngồi xuống, nắm lấy tay cô, gằn từng chữ:
“Anh đã từng có tất cả. Nhưng không có em, thì tất cả… cũng chẳng còn ý nghĩa gì.”
“Anh…”
“Ngày mai, anh sẽ ký đơn từ chối quyền thừa kế. Anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, với em.” – Anh hôn lên trán cô – “Nếu họ muốn thử, vậy thì cứ để họ thấy: anh không cần cái họ Hoắc... để giữ được người phụ nữ của đời mình.”
Toàn bộ truyền thông Tân Thành có mặt tại sảnh khách sạn sang trọng nhất thành phố. Màn hình LED phía sau hiển thị dòng tiêu đề chấn động:
“Tổng giám đốc Hoắc Lâm Dạ chính thức rút lui khỏi Hoắc Thị.”
Nhà báo đồng loạt giơ máy ảnh. Từng ánh đèn flash liên tục nháy lên.
Lâm Thiên Nghi đứng phía sau cánh gà, tay siết chặt, tim đập mạnh đến nghẹt thở. Cô chưa bao giờ tưởng tượng được… vì mình, một người đàn ông có thể buông bỏ tất cả.
Và rồi… anh bước ra.
Vest đen, sơ mi trắng, không cà vạt. Nhưng phong thái vẫn như một vị vua.
Anh nói vào micro, giọng trầm ấm vang lên giữa không gian nghẹt thở:
“Bắt đầu từ hôm nay, tôi – Hoắc Lâm Dạ – chính thức rời khỏi vị trí tổng giám đốc Hoắc Thị. Tôi cũng từ chối toàn bộ quyền thừa kế tài sản thuộc chi nhánh gia tộc.”