Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 24: Cánh cửa lễ đường… và chiếc nhẫn rỉ máu
08:45 sáng – Ba ngày sau – Biệt thự nghỉ dưỡng ngoại ô – Lễ cưới nội bộ
Không tiếng pháo, không phóng viên, không livestream rình rang.
Chỉ có vài người thân thiết, một khu vườn được phủ đầy hoa trắng, tiếng nhạc piano vang lên nhẹ nhàng dưới nắng sớm, và một cặp đôi đang chuẩn bị bước vào khoảnh khắc thiêng liêng nhất.
Trong phòng trang điểm, Lâm Thiên Nghi khoác lên mình chiếc váy cưới đơn giản, không đuôi dài, không vương miện – chỉ là tấm voan trắng mỏng phủ nhẹ lên mái tóc. Đôi mắt cô ánh lên sự xúc động, lẫn lo lắng khó giấu.
Cô hít sâu, khẽ nói với chính mình:
“Chỉ cần nhìn thấy anh… mọi thứ đều đáng giá.”
09:10 – Sảnh ngoài cánh cổng biệt thự
Một người đàn ông mặc đồ đen, đeo kính, đưa ra một chiếc hộp nhỏ màu đỏ rượu, đặt lên bàn tiếp khách, giọng trầm:
“Giao tận tay cô dâu. Người gửi bảo… đây là món quà cưới ‘không thể thiếu’.”
“Anh là ai? Có tên người gửi không?” – Nhân viên lễ tân hỏi.
“Không cần biết.” – Hắn quay lưng bỏ đi.
Bên trong chiếc hộp… là một chiếc nhẫn cưới màu bạc bị rỉ máu, kèm theo một mảnh giấy nhỏ:
“Cô ta không xứng mang họ Hoắc.”
“Hôm nay… tôi sẽ ngăn điều đó xảy ra.”
09:45 – Sân vườn lễ cưới
Hoắc Lâm Dạ bước ra trong bộ vest xám tro, mái tóc vuốt ngược, ánh mắt vừa lạnh vừa dịu dàng khi nhìn về phía cuối lối hoa.
Từ xa, Lâm Thiên Nghi xuất hiện, tay khoác tay người dì của mình – thay vì cha mẹ.
Cô cười nhẹ. Anh khẽ gật đầu, tim run lên một nhịp. Không phải vì sợ, mà vì cuối cùng, người con gái ấy vẫn chọn bước về phía anh… dù đã đi qua bao nhiêu bão tố.
Tiếng nhạc vang lên.
Người chủ hôn mở lời.
Cả hai nhìn nhau – ánh mắt không cần bất kỳ lời thề nguyện nào nữa.
“Anh có đồng ý—”
ẦM!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tiếng nổ lớn vang lên từ phía ngoài cổng biệt thự.
Tất cả mọi người hoảng loạn quay lại. Cánh cửa lớn bị đẩy tung, và một người đàn ông lạ mặt mặc đồ đen xông vào, trên tay cầm vật gì đó sáng lóa.
Lực lượng bảo vệ nhà họ Hoắc lập tức xông tới. Nhưng hắn chỉ hét lên:
“CÔ TA PHẢN BỘI! CÔ TA GIẾT EM TÔI!”
Cả lễ đường sững lại.
Lâm Thiên Nghi đứng c.h.ế.t trân, môi bật ra từng tiếng:
“…Khoa… Nguyễn Khoa?”
Hoắc Lâm Dạ bước chắn trước cô, ánh mắt lập tức tối sầm lại:
“Cô quen hắn?”
Cô lắc đầu liên tục, ánh mắt hoảng loạn:
“Hắn… là anh trai của bạn học cũ em. Người từng… từng tự tử vì bị oan. Nhưng em đâu liên quan gì…”
“Không. Cô là người duy nhất đứng ra làm chứng lúc đó.” – Tên đó gào lên – “Chính cô khiến em gái tôi bị đuổi khỏi trường, chính cô đưa hồ sơ! Chính cô khiến nó treo cổ trong ký túc xá!!!”
ẦM! – Một tiếng đạn nổ vang. May mắn, bảo vệ nhà họ Hoắc đã nhanh tay đè hắn xuống ngay khoảnh khắc hắn rút ra khẩu s.ú.n.g nhỏ giấu trong áo.
Khách dự lễ hoảng loạn.
Thiên Nghi quỳ sụp xuống, gương mặt trắng bệch.
10:30 – Phòng nghỉ biệt thự
Hoắc Lâm Dạ băng bó vết xước nhẹ ở tay do lúc khống chế tên tấn công.
Thiên Nghi đứng phía sau, nước mắt lặng lẽ rơi.
“Em… không ngờ quá khứ đó lại tìm đến…”
Anh quay lại, ôm lấy cô, siết chặt:
“Người ta không chỉ đánh vào hiện tại. Kẻ muốn chia cắt chúng ta… sẽ dùng tất cả quá khứ mà em từng nghĩ đã chôn vùi.”
Cô nấc nghẹn.
Anh thì thầm, mắt ánh lửa:
“Nhưng em yên tâm… từ giờ, anh sẽ là người chắn gió chắn mưa. Dù là ngày cưới… hay cả cuộc đời này.”