Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 25: Hậu thuẫn phía sau… và vết rạn đầu tiên trong gia tộc Hoắc
Ba ngày sau vụ tấn công lễ cưới
Tuy vụ việc được khống chế kịp thời, truyền thông bị khóa chặt, nhưng những ai có mặt tại lễ cưới hôm đó… đều không thể quên được ánh mắt căm hận của người đàn ông tên Nguyễn Khoa.
Tưởng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng sáng hôm nay, một lá đơn tố tụng được gửi đến thẳng văn phòng luật sư của Tập đoàn NghiDạ Group.
Văn phòng Luật sư Hoàng – 08:00 sáng
Luật sư trưởng gõ nhẹ lên xấp hồ sơ đỏ:
“Có người chính thức tái mở vụ kiện về cái c.h.ế.t của Nguyễn Minh Tuyền – sinh viên trường đại học T – năm xưa.”
“Chuyện đó đã khép lại từ 4 năm trước.” – Hoắc Lâm Dạ lạnh giọng – “Minh Tuyền tự tử, không ai kết tội Thiên Nghi cả.”
“Đúng. Nhưng lần này, họ đưa ra một đoạn băng ghi âm mới. Giả sử đoạn băng đó cho thấy Thiên Nghi… cố tình khai sai, thì…”
“Không có chuyện đó.” – Anh cắt ngang – “Tôi tin cô ấy.”
Tại penthouse – cùng giờ
Thiên Nghi ngồi trên ghế sofa, mắt vô hồn nhìn bản tin mạng đang lan truyền:
"Vợ sắp cưới của cựu tổng giám đốc Hoắc Thị bị tố có liên quan đến một vụ tự tử gây chấn động trước đây."
"Cộng đồng mạng réo tên Lâm Thiên Nghi và cái c.h.ế.t bí ẩn của bạn cùng trường."
Cô tắt điện thoại, siết chặt tay.
Cửa mở. Anh bước vào. Không hỏi, không trách. Chỉ đến thẳng bên cô, quỳ xuống, đặt đầu lên đùi cô như một đứa trẻ mệt mỏi.
“Anh tin em.” – Anh thì thầm.
“Nhưng cả thế giới không tin.” – Cô nghẹn – “Em không sợ bị ghét. Em chỉ sợ… là anh sẽ bị kéo xuống vì em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Chúng ta đã cùng nhau đi đến đây rồi.” – Anh ngẩng đầu – “Giờ em muốn quay lại à?”
Cô lắc đầu, ôm chặt lấy anh.
Cùng lúc đó – tại một biệt thự cổ
Một người phụ nữ ngồi trong ánh sáng vàng mờ ảo, tay cầm tách trà, mắt lạnh lùng nhìn vào bức ảnh cưới bị xé đôi.
Bà Hoắc Nhã Lan.
Trợ lý cúi đầu, giọng thấp:
“Thưa bà, chúng tôi đã làm theo chỉ thị. Luật sư phía Nguyễn Khoa đã được tài trợ chi phí để nộp lại đơn kiện.”
Bà gật nhẹ:
“Cô ta phải hiểu rằng… cưới vào Hoắc gia không dễ. Nếu thằng bé vì yêu mà mù quáng, thì tôi buộc phải mở mắt nó ra bằng cách… đau nhất.”
“Thưa bà… còn tổng giám đốc?”
“Lâm Dạ là m.á.u mủ tôi sinh ra. Nó sẽ tha thứ, nhưng không bao giờ quên.” – Bà nhấp trà, giọng sắc như d.a.o – “Và đó là thứ tôi cần: để con tôi… từ bỏ cô ta bằng chính tay mình.”
Tối hôm đó – Hoắc Lâm Dạ nhận được một cuộc gọi nặc danh
“Cậu có biết không?” – Giọng người đàn ông vang lên – “Tôi chẳng cần g.i.ế.c cô ấy đâu. Chỉ cần một phiên tòa thôi… cũng đủ để cậu tự tay đẩy cô ta ra khỏi đời mình.”
“Vì cậu sẽ phải lựa chọn: danh tiếng... hay người đàn bà mang tai tiếng.”
Click.
Cuộc gọi kết thúc.
Anh đứng c.h.ế.t lặng giữa văn phòng. Ngoài trời mưa lớn.
Mà trong lòng… cơn bão còn dữ dội hơn.