Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 31: Đòn đánh cuối cùng… và cái giá của yêu thương

Ba ngày sau – tại một khu nghỉ dưỡng sang trọng ven biển

Thiên Nghi vừa nhận lời cầu hôn. Chiếc nhẫn bạch kim trên tay cô lấp lánh dưới ánh chiều tà, như minh chứng cho một tình yêu đã vượt qua mọi giông bão.

Lâm Dạ không còn là tổng tài lạnh lùng như xưa. Bên cô, anh trở nên dịu dàng, đôi lúc trẻ con như chàng trai mới yêu lần đầu.

Tưởng rằng hạnh phúc đã ở rất gần… nhưng đêm định mệnh đó, một cú gọi đã kéo họ về thực tại đầy bóng tối.

“Cô Thiên Nghi bị bắt cóc.” – Giọng nói vang lên trong tai nghe của Lâm Dạ khi anh đang họp với luật sư chuẩn bị hôn lễ.

Đôi mắt anh lạnh toát.

Điện thoại rơi xuống đất.

23:30 – nhà kho bỏ hoang ngoại ô phía Đông

Thiên Nghi bị trói tay, m.á.u rướm trên trán. Trước mặt cô là Vũ Khang – ánh mắt điên loạn và giọng nói chứa đầy căm hận.

“Em biết không, đáng lẽ người đứng cạnh anh hôm đó trên sân khấu, giữa hàng ngàn ánh đèn… là em. Nhưng rồi em chọn Hoắc Lâm Dạ.”

Cô thở gấp, giọng yếu:

“Anh... từng là bạn thân của anh ấy.”

“Và vì thế,” – Khang gằn từng chữ – “tôi càng phải lấy lại những gì thuộc về tôi.”

Lâm Dạ lao tới, một mình, không có vệ sĩ

Ánh đèn pin rọi thẳng vào căn nhà kho cũ kỹ.

Anh bước vào, hai tay giơ lên, không mang theo gì.

“Thả cô ấy. Mọi thứ cậu cần, tôi cho.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khang kéo mạnh Thiên Nghi lên làm con tin, con d.a.o kề sát cổ cô.

“Cậu đã cướp tất cả của tôi, Lâm Dạ! Sự nghiệp, gia đình… và giờ, cậu còn muốn làm anh hùng?”

“Không.” – Lâm Dạ chậm rãi bước lại – “Tôi không phải anh hùng. Tôi chỉ là người đàn ông không thể sống nếu mất cô ấy.”

Khoảnh khắc đó – Thiên Nghi dùng hết sức giật tay thoát ra, đẩy Khang về sau.

Lâm Dạ lao tới, vật Khang xuống, giằng được con d.a.o khỏi tay hắn.

Máu rơi. Tiếng còi xe cảnh sát vang lên phía xa.

Mọi chuyện… kết thúc.

Ba tháng sau – Hôn lễ chính thức tại Pháp

Lâm Dạ mặc vest trắng, đứng chờ dưới mái vòm phủ đầy hoa oải hương tím nhạt.

Thiên Nghi bước ra, váy cưới tung bay trong gió, nụ cười ngập ngừng, đôi mắt hoe đỏ vì hạnh phúc.

“Em đến trễ 5 phút.” – Cô thì thầm.

“Anh đã đợi 5 năm, vài phút có nghĩa lý gì đâu.” – Anh đáp, rồi ôm cô vào lòng giữa những tràng pháo tay không dứt.

Trên bãi biển vắng – đêm tân hôn

Anh cởi chậm từng lớp váy cưới của cô, như nâng niu một món quà quý giá.

Không còn là sự chiếm hữu điên cuồng, không còn là bản năng đàn ông nóng bỏng, mà là sự hòa quyện trọn vẹn của hai trái tim từng rỉ m.á.u vì nhau.

“Em là khắc tinh của anh.” – Anh thở bên tai cô.

“Và cũng là định mệnh ngọt ngào nhất anh từng gặp.”

HẾT