Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 30: Cuộc họp định mệnh… và m.á.u không thể thay lòng

Tòa nhà Hoắc thị – Phòng họp cổ đông đặc biệt – 9:00 sáng

Mưa phùn giăng mờ khắp các ô kính.

Bên trong, ánh đèn sáng rực phản chiếu những gương mặt quyền lực nhất thành phố. Trên bàn dài, hơn mười cổ đông cấp cao đang chờ một quyết định mang tính lịch sử.

Bà Hoắc Nhã Lan im lặng ngồi đầu bàn. Gương mặt lạnh tanh, không để lộ cảm xúc.

Nguyễn Đình Vũ bước vào. Áo vest đen, nụ cười nhạt nhưng sắc như dao.

Theo sau ông là con trai nuôi – Vũ Khang – người vừa được đồn đoán là người sẽ thay thế vị trí điều hành Hoắc thị sau khi Lâm Dạ rút lui.

“Xin lỗi vì đến trễ.” – Vũ ngồi xuống, ánh mắt lướt qua từng cổ đông – “Nhưng có những bí mật cần được nói rõ… trước khi quyết định tương lai của Hoắc thị.”

Đúng lúc ấy – cánh cửa bật mở

Hoắc Lâm Dạ bước vào.

Bóng dáng anh thẳng tắp, khí chất lạnh lùng bức người, khiến toàn bộ phòng họp im phăng phắc.

Anh không mặc vest. Chỉ sơ mi đen, tay áo xắn nhẹ, cổ áo mở hai nút – như một chiến binh không mang áo giáp, nhưng từng bước lại khiến người khác phải dè chừng.

Nguyễn Đình Vũ nhếch môi:

“Con đến đúng lúc lắm, Lâm Dạ.”

“Không phải đến để gọi ông là cha.” – Anh ngắt lời – “Mà là đến để dập tắt hy vọng ông biến tôi thành công cụ trả thù.”

“Công cụ?” – Vũ bật cười – “Con trai à, ta cho con cơ hội để giữ lại Hoắc thị trong tay con—”

“Ông sai rồi.” – Lâm Dạ tiến thẳng đến bàn họp, đặt lên mặt bàn một tập hồ sơ dày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Một tuần qua, tôi đã âm thầm thu mua lại số cổ phần bị phân tán, cộng với nhóm cổ đông trung thành cũ. Tính đến hôm nay, tổng số cổ phần tôi nắm giữ lại là… 32.6% – hơn bất kỳ ai ở đây.”

Phòng họp chấn động.

Nguyễn Đình Vũ siết chặt nắm tay:

“Không thể nào…”

“Vì ông nghĩ tôi ngốc như mẹ tôi ư?” – Lâm Dạ nhìn thẳng vào ông ta – “Mẹ tôi yêu nhầm người. Nhưng tôi thì không. Tôi yêu sự nghiệp của mình – và yêu người phụ nữ tôi chọn – đến mức không cho phép ai chạm vào, kể cả người mang cùng dòng máu.”

Một giờ sau – cuộc họp kết thúc

Hoắc Lâm Dạ chính thức trở lại ghế tổng giám đốc.

Vũ Khang bị loại khỏi danh sách bổ nhiệm.

Nguyễn Đình Vũ – với toàn bộ kế hoạch bị bẻ gãy – lặng lẽ rời đi, nhưng ánh mắt ông ta trước khi bước khỏi cửa vẫn ẩn giấu một điều gì đó chưa kết thúc…

Tối hôm đó – tại căn hộ nhỏ của Lâm Dạ và Thiên Nghi

Anh trở về với vết thương nhẹ sau lưng – do một sự cố "lạ" khi rời công ty. Nhưng nụ cười trên môi anh vẫn không tắt.

“Anh thắng rồi.” – Cô ôm lấy anh từ phía sau, giọng run.

“Anh chỉ mới giữ lại được Hoắc thị.” – Anh quay người, ôm cô sát vào n.g.ự.c – “Còn trái tim em… anh vẫn đang cố từng ngày.”

Cô ngước nhìn, môi run run.

“Anh có muốn lấy em… khi em không thể cho anh được gì, ngoài một tình yêu ngu ngốc và sự bất lực trước thế giới anh sống?”

Anh hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm:

“Em không biết đâu, chính tình yêu ‘ngu ngốc’ ấy… đã cứu một kẻ tưởng mình là sắt đá như anh.”