Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô giáo hơi sững sờ: "Em chắc chắn muốn tặng bức tranh này sao?"
Tôi gật đầu.
Đêm hôm đó, tôi đã mơ một giấc mơ, trong mơ, tôi lại trở về đêm mưa đó, tôi thấy mình lao ra đường để đuổi theo chị gái, thấy mình đẩy chị ấy ra, nhưng lần này, tôi không còn sợ hãi., tôi rất bình tĩnh nhìn mọi chuyện.
Khi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ, tôi nằm trên giường, cố gắng phát ra âm thanh, dường như nút thắt trong cổ họng đã hơi nới lỏng ra.
Mặc dù vẫn không phát ra được âm thanh, nhưng tôi biết, sẽ có một ngày, tôi sẽ lại cất tiếng nói, không phải vì người khác mong đợi tôi khỏe lại, mà là vì chính bản thân tôi, thật sự đã buông bỏ rồi.
Ngày cưới, tôi mặc váy phù dâu và đứng cạnh chị gái.
Chị ấy đẹp như một nàng công chúa, A Hạo nhìn chị ấy bằng ánh mắt đầy dịu dàng.
Mẹ và cậu ngồi dưới khán đài, mắt đỏ hoe.
Người dẫn chương trình hỏi: "Cô dâu có đồng ý..."
Chị gái vừa định trả lời, tôi đột nhiên kéo tay chị ấy.
Chị ấy quay đầu lại, thấy tôi viết vào sổ: "Chị gái, em xin lỗi."
Chị ấy sững sờ.
Tôi lại viết: "Nếu không phải vì em, anh chị đã có thể ở bên nhau từ một năm trước rồi."
Nước mắt chị gái đột nhiên rơi xuống, chị ấy ôm chặt lấy tôi, rồi thì thầm vào tai tôi: "Đồ ngốc, nếu nhờ có em, chị đã c.h.ế.t trên đường rồi."
Đây là lần đầu tiên, chị ấy nói với tôi về chuyện ngày hôm đó, tôi tựa vào vai chị ấy, nước mắt cũng rơi xuống.
Hóa ra, chúng tôi đều đang tự trách, đều đang đau lòng vì đối phương, đều đang tự trách vì tai nạn đó. Nhưng bây giờ, mọi thứ nên kết thúc rồi.
Người dẫn chương trình hơi ngượng ngùng ho khan một tiếng, khách khứa đều cười phá lên, rồi chị gái buông tôi ra, lau nước mắt, sau đó dõng dạc nói: "Con đồng ý!"
Tôi đứng ở bên cạnh, nhìn mẹ và cậu dưới khán đài, họ không còn dùng ánh mắt đau lòng đó nhìn tôi nữa, họ đang cười, nụ cười từ tận đáy lòng.
Sau đám cưới là đến phần tặng quà, tôi nhờ nhân viên mang bức tranh lên.
Khi tấm vải được vén ra, cả khán phòng đều im lặng.
Bức tranh là cảnh đêm mưa đó, nhưng không còn là hiện trường tai nạn kinh hoàng, mà là sự cứu rỗi tràn đầy hy vọng.
Trong đêm tối có ánh sao, trong mưa có cầu vồng, trên đường có hai bóng người ôm nhau.
Chị gái nhìn bức tranh, nước mắt giàn giụa, chị ấy hiểu điều tôi muốn bày tỏ.
Đây không phải là một bức tranh tố cáo, mà là một bức tranh hòa giải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hòa giải với đêm mưa đó, hòa giải với tất cả những sự tự trách, hòa giải với chính quá khứ của bản thân.
Sau khi đám cưới kết thúc, tôi nhận được một món quà đặc biệt, là một vé máy bay đi Tây Tạng.
Cậu nói: "Đi ra ngoài xem thế giới đi."
Mẹ tôi không phản đối, bà chỉ nói: "Nhớ gọi video mỗi ngày."
Tôi viết vào sổ: "Lần này sẽ không gọi video mỗi ngày đâu ạ."
Mẹ sững lại một chút, rồi cười: “Được thôi, vậy thì ba ngày một lần."
Tôi lắc đầu: "Một tuần một lần."
Mẹ cắn môi suy nghĩ: "Vậy con phải hứa với mẹ, một tháng sau nhất định phải quay về."
Tôi gật đầu.
Chị gái đưa tôi ra sân bay. Lúc chia tay, chị ấy nói: "Đi gặp gỡ một con người mới của mình nhé."
Tôi cười gật đầu, viết vào sổ: "Đợi em về, chúng ta đi hát karaoke nhé."
Chị gái hơi sững người, rồi cười nói: “Được, nói được làm được đấy."
Khi máy bay cất cánh, tôi tựa vào cửa sổ, nhìn thành phố bên dưới dần thu nhỏ lại, tôi đột nhiên rất muốn thử nói chuyện.
Tôi khẽ mở miệng, trong cổ họng phát ra một âm tiết yếu ớt, nó không thật sự rõ ràng, nhưng quả thật là giọng của tôi.
Nước mắt tôi đột nhiên rơi xuống, hóa ra, khi tôi thực sự buông bỏ, khi gia đình tôi không còn coi sự im lặng của tôi là gông cùm, khi tất cả mọi người đều buông bỏ sự tự trách, thì giọng nói của tôi, cứ thế nhẹ nhàng trở lại.
Tôi lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho bác sĩ tâm lý: "Hình như con đã có thể phát ra âm thanh rồi."
Sau đó tôi nhanh chóng nhận được câu trả lời: "Chúc mừng con, cuối cùng cũng đợi được ngày này."
Tôi lại gửi: "Nhưng con vẫn muốn tiếp tục im lặng một thời gian nữa.”
"Tại sao?"
"Bởi vì con nhận ra, đôi khi im lặng còn mạnh mẽ hơn lời nói. Hơn nữa, con vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng."
"Không vội, cứ từ từ.”
Tôi cất điện thoại, rồi nhắm mắt lại, bên tai là tiếng động cơ gầm rú, nhưng lòng tôi lại đặc biệt bình yên.
Lần ra đi này, không phải để trốn tránh, mà là để gặp gỡ một bản thân tốt đẹp hơn.
Đợi khi tôi đã sẵn sàng, đợi khi tôi tìm thấy con người mới của mình, tôi sẽ lại cất tiếng nói.