Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi trốn trong chăn, như con chuột cống rình mò cuộc sống của cô ấy.
Cô ấy mua nhà mới, tuy là nhà cũ nhưng phong cách trang trí lại đúng ý cô ấy thích.
Cô ấy lại mua những chậu cây cảnh mới, xếp rải rác trên ban công, gió nhẹ thổi qua, ngay cả không khí cũng thơm ngát.
Cô ấy lại đi công tác ở một thành phố khác, Mạnh Chu Dữ đã bay đến đó chỉ để ăn sáng cùng cô ấy.
Cô ấy và Mạnh Chu Dữ đã công khai mối quan hệ.
Tôi tức đến mức đập nát điện thoại.
Tôi vẫn không tin, tình cảm mười năm của chúng tôi, Mạnh Chu Dữ chỉ vài tháng là có thể thay thế được sao?
Tôi không tin, tôi nhất định vẫn còn cơ hội.
Ngày hôm sau, tôi cạo râu, mặc bộ vest cao cấp và giày da thủ công, mua trái cây và thực phẩm bổ dưỡng đến viện dưỡng lão.
Lục Thu Đình là một cô nhi, là do bà nội nhặt rác nuôi lớn cô ấy.
Cô ấy rất hiếu thảo, chỉ cần bà nội công nhận tôi, bà nội bảo cô ấy tái hôn với tôi, cô ấy nhất định không dám từ chối.
Tôi thật đê tiện, lại buộc tội về đạo đức cô ấy, nhưng tôi không còn cách nào khác.
Sau khi cô ấy rời đi tôi mới phát hiện, hiện tại dù tôi giàu nứt đố đổ vách, nhưng tôi vẫn cô đơn và lạc lõng như hồi đại học. Bên cạnh tôi chỉ có cô ấy, tôi không thể mất cô ấy.
Bà nội luôn rất thích tôi, tôi có niềm tin.
Nhưng bà nội không có trong phòng, dì điều dưỡng nói với tôi rằng, cháu rể của bà nội đã đẩy bà đi dạo rồi.
Nói bậy! Tôi đang ở đây mà, cháu rể nào chứ, chắc chắn cô ấy nhìn nhầm người rồi.
"Mắt tôi tinh lắm đó." Dì điều dưỡng không hài lòng trừng mắt nhìn tôi: "Bà nội nói rồi, đó chính là cháu rể của bà nội, một chàng trai trẻ đẹp trai, ngày nào cũng đến thăm bà, miệng còn ngọt ngào, dỗ bà cười trẻ ra cả chục tuổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Dì điều dưỡng liếc xéo tôi: "Cậu là ai vậy? Sao tôi chưa từng gặp cậu bao giờ?"
Tôi há miệng, định nói tôi mới là cháu rể của bà nội, nhưng chợt nhớ ra, tôi đã mấy năm rồi không đến thăm bà nội.
Mỗi lần Lục Thu Đình gọi tôi, tôi đều lấy cớ từ chối. Sau này cô ấy không gọi nữa, tôi càng không để tâm đến chuyện này.
Cho nên dì điều dưỡng chưa từng gặp tôi, càng không biết tôi là ai.
Mặt tôi nóng ran, đột nhiên không có dũng khí mở lời, đặt đồ bổ xuống, rồi bỏ chạy khỏi phòng như thể đang trốn thoát.
Khi đi ngang qua vườn, tình cờ thấy Mạnh Chu Dữ đang cầm điện thoại, bảo bà nội mở video call.
Tiếng cười vui vẻ của Lục Thu Đình truyền ra từ ống nghe, tôi nghe không rõ cô ấy nói gì, chỉ nghe thấy bà nội cười hả hê đáp lời: "Con gái cưng nhà bà thích, thì bà mới hài lòng. Nhưng mà Tiểu Mạnh à, bà hài lòng nhất đó."
Tôi không thể đứng vững được nữa, như thể bị ai đó rút cạn mọi sức lực, loạng choạng chạy trốn khỏi viện dưỡng lão.
Những ngày sau đó trôi qua trong mơ hồ.
Công ty như thể bị trúng tà, mọi thứ đều không thuận lợi, dòng tiền eo hẹp.
Mấy cổ đông thấy có gì đó không ổn, đều bán tháo cổ phiếu tháo chạy, giá cổ phiếu lao dốc không phanh. Tôi đã bán hết tài sản để mua lại.
Công ty này là đứa con của tôi và Lục Thu Đình, tôi không cho phép ai hủy hoại hay vứt bỏ nó.
Thế nhưng vẫn không thể thay đổi được số phận ngày càng sa sút, cuối cùng bị mua lại.
Tôi thông qua thám tử tư, tra ra được chỗ ở mới của Lục Thu Đình, rình rập ba ngày cuối cùng mới thấy được cô ấy.
Cứ như một đứa trẻ lang thang bỗng nhiên tìm thấy nhà, tôi không màng danh dự và thể diện, khóc lóc kể lể với cô ấy.
Khóc vì công ty không thuận lợi, khóc vì thế sự bạc bẽo, cuối cùng khóc lóc hỏi cô ấy: "Em trước đây yêu tôi đến thế, sao có thể nói không yêu là không yêu nữa chứ?"