Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vết sẹo đó, Bùi Đông Luật quá quen thuộc rồi.
Biết bao đêm ân ái mặn nồng, anh ta đã vuốt ve, đã hôn lên đó.
"Thanh Thanh, đây là vết sẹo của em nhưng lại là dấu ấn cả đời của anh."
Bởi vì đó là dấu vết còn lại sau khi tôi đã đỡ nhát d.a.o cho anh ta.
Khi anh ta còn là Bác sĩ nội trú, tôi mang cơm đến cho anh ta.
Ca phẫu thuật thất bại, bệnh nhân mất trí cầm d.a.o gọt trái cây múa loạn xạ.
Lúc đó anh ta chỉ là một bác sĩ trẻ mới vào nghề, vốn dĩ không liên quan đến anh ta.
Ngay khi anh ta đang đỡ một bệnh nhân vô tội khác ngã xuống, con d.a.o lại c.h.é.m về phía bụng anh ta.
"Cẩn thận!" Tôi đẩy anh ta ra, trong lúc hỗn loạn con d.a.o đó đã đ.â.m vào bụng dưới của tôi.
Bùi Đông Luật lập tức bịt chặt vết thương của tôi, m.á.u chảy ra từ kẽ tay anh ta, thấm đẫm cả hai bàn tay.
Mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy, ôm tôi loạng choạng chạy về phía phòng cấp cứu.
Cho đến khi vết thương của tôi được xử lý xong ánh mắt trống rỗng của anh ta mới khôi phục lại một chút thần sắc.
Anh ta mắt đỏ hoe nhìn tôi, vùi đầu vào cổ tôi.
“Thanh Thanh, nhìn em chảy máu, tôi rất khó chịu, thà tôi c.h.ế.t đi còn hơn.”
Tôi cười, vỗ vỗ anh ta: "Vậy sau này anh có đối xử tốt với tôi hơn không?”
Anh ta hôn một cái lên vành tai tôi.
“Em muốn mạng anh cũng được.”
Hôm đó, anh ta ôm tôi cẩn thận tránh vết thương.
Anh ta vô cùng nghiêm túc nói: “Thanh Thanh, em quá lương thiện rồi. Sau này xin em hãy nghĩ cho bản thân nhiều hơn được không?”
Trước đây, người nói tôi nên nghĩ cho bản thân là anh ta.
Giờ đây, người nói Nhiễm Hân đơn thuần, bảo tôi rộng lượng hơn cũng là anh ta.
Trợ lý khẽ nhắc: “Bác sĩ Bùi, có gì không ổn sao ạ?”
Bùi Đông Luật làm ngơ, nhanh chóng bước hai bước.
Đột nhiên, anh ta giật mạnh tấm vải phẫu thuật đang che mặt tôi, đồng tử anh lập tức co rút lại.
Gương mặt anh ta kinh hoàng và tuyệt vọng: “Sao lại là em?”
Thế nhưng lúc này tôi không thể đáp lại anh.
Tôi đã được tiêm thuốc mê, chìm vào hôn mê, nhắm nghiền hai mắt.
Sắc mặt tôi tái nhợt, trán còn rịn mồ hôi lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đến bước cuối cùng của quy trình bóc tách rồi.
Quả thật rất đau, sắp rồi, sắp kết thúc rồi.
Yết hầu Bùi Đông Luật mấy lần khẽ động, giọng anh run rẩy đến không nói nên lời.
“Thanh Thanh, em không thể xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không để em có chuyện đâu.”
Anh ta muốn chạm vào tôi, nhưng không thể vì sợ nhiễm trùng.
Các trợ lý có chút bất ngờ.
Chẳng lẽ bác sĩ Bùi không biết người đang nằm dưới d.a.o mổ là vợ mình sao?
Nhưng sự chuyên nghiệp nhanh chóng giúp họ trở lại bình thường, tập trung vào bàn mổ.
Hệ thống trong đầu tôi lạnh nhạt nói: “Có lẽ đây là ca phẫu thuật khó khăn nhất của Bùi Đông Luật.”
Dù sao thì ca phẫu thuật này chỉ có tỉ lệ thành công 5%.
Ai mà chẳng căng thẳng chứ?
Khi anh ta cầm lại d.a.o mổ, ngón tay anh hơi run rẩy.
Nhưng rất nhanh, anh ta đã dùng nghị lực kinh người để kiềm chế sự run rẩy đó, là do tố chất chuyên nghiệp nhiều năm.
Ca phẫu thuật tiếp tục diễn ra một cách có trật tự.
“Tiếp tục cho thuốc mê.”
“Khối u có dấu hiệu di căn, một phần bị tách rời, có triệu chứng xuất huyết lớn.”
“Dùng nút mạch can thiệp để chặn mạch máu.”
“Tiếp tục bóc tách dính, cắt bỏ phần bệnh biến.”
Bùi Đông Luật không hổ danh là Bàn tay vàng ngoại khoa trẻ tuổi nhất, nổi tiếng nhất viện.
Tất cả đúng như anh ta nói, anh ta có thể kiểm soát được.
Giọng của trợ lý hơi phấn khích vang lên: “Thành công rồi.”
Họ đang khẽ reo hò nhưng tôi không hề bất ngờ.
Chắc chắn ca phẫu thuật tạm thời sẽ thành công vì thời gian giới hạn rời đi của tôi vẫn chưa đến.
Chỉ còn hai giờ cuối cùng.
Sau phẫu thuật, theo quy trình, tôi cần ở phòng quan sát một giờ.
Thấy các chỉ số sinh tồn của tôi đều tốt, Bùi Đông Luật lại khôi phục vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên.
Cả không gian, chỉ còn lại tôi và anh ta.
Ngoài lần trò chuyện ngắn ngủi ở phòng khám bệnh viện sau vụ tai nạn xe hơi, chúng tôi đã rất lâu không ở cạnh nhau quá một giờ.