Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ta khẽ nói bên tai tôi: “Không ngờ, đôi tay này, còn có ngày được phẫu thuật cho Thanh Thanh.”
Thuốc mê của tôi hết tác dụng rất nhanh, là công lao của sự cài đặt từ Hệ thống.
Tôi mở mắt, chế giễu anh ta.
“Tôi cũng không ngờ, đôi tay anh, có ngày đi bóc tôm hùm đất cho người khác.”
Ở thế giới này, tôi cũng như anh ta, đều là trẻ mồ côi, tiền học phí đều là tự mình từng chút một kiếm được.
Nhớ hồi chúng tôi mới tốt nghiệp, nghèo đến nỗi ngay cả máy giặt cũng không nỡ mua.
Mùa đông phương Nam lạnh ẩm cắt da cắt thịt.
Mỗi lần giặt quần áo, ngón tay tôi đông cứng đỏ ửng, nhưng tôi cũng không nỡ để anh ta phải chạm vào nước một lần nào.
“Chỗ này không cần anh, tay anh là để cầm d.a.o mổ, để cứu sống nhiều sinh mạng và gia đình hơn.”
“Thanh Thanh, em có vẻ có một cái nhìn lý tưởng về nghề bác sĩ sao?”
“Có.”
Ở thế giới ban đầu của tôi, tính mạng của tôi cũng là do bác sĩ cứu về.
“Được, tôi nhất định sẽ không phụ lòng yêu mến của Thanh Thanh.”
Trong phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, Bùi Đông Luật như bị câu nói của tôi làm cho nghẹn lời mãi một lúc sau mới khẽ thở dài.
“Thanh Thanh, Nhiễm Hân sắp c.h.ế.t rồi, em có thể đừng so đo với cô ấy nữa không?”
Tôi cười một tiếng: "Tôi cũng sắp c.h.ế.t rồi, tại sao không thể so đo với cô ấy?”
Ánh mắt Bùi Đông Luật chợt tối sầm.
“Em sẽ không chết, không tin kỹ thuật của tôi sao?”
Có lẽ nhận ra hiện tại tôi cũng là bệnh nhân, giọng anh ta dịu đi vài phần.
“Em mắc bệnh này từ khi nào?”
“Anh nói muốn ly hôn, không tin ngày tôi sẽ biến mất.”
Anh lại bị tôi làm cho nghẹn một lần nữa, đành phải tìm chuyện khác để nói.
“Tôi biết em yêu cái đẹp, vết mổ tôi đã khâu rất đẹp, sẽ để lại sẹo rất mờ.”
Tôi không đáp lại.
Trong không khí đột ngột trầm mặc đến mức khiến anh ta có chút không quen.
Anh ta còn muốn nói gì đó.
Y tá nhỏ bước vào: “Bác sĩ Bùi, điện thoại của anh cứ reo liên tục.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Thanh Thanh, tôi nghe điện thoại một lát.”
Một lúc sau, khi Bùi Đông Luật quay lại, vẻ mặt anh ta có chút mất tự nhiên.
“Thanh Thanh, tôi có việc gấp cần ra ngoài một chuyến, tôi sẽ bảo y tá chăm sóc em thật tốt.”
Đương nhiên tôi biết anh ta đi làm gì.
Kế hoạch ban đầu của anh ta, sáng nay ly hôn với tôi, chiều tổ chức đám cưới trên bãi cỏ với Lý Nhiễm Hân.
Bác sĩ Bùi, đúng là bậc thầy quản lý thời gian, bận rộn quá nhỉ.
“Bùi Đông Luật, ở thế giới này, tôi chỉ còn chưa đến hai giờ.”
“Anh có chắc không muốn nói lời từ biệt cuối cùng với tôi không?”
Thật ra, tôi cũng không muốn ở bên anh ta thêm nữa.
Nếu anh ta ở lại, tạm coi đó là chút thành ý cuối cùng của anh ta đối với tình cảm và cuộc hôn nhân nhiều năm qua của chúng tôi đi.
Vậy tôi cũng sẽ đáp lại một cách thích đáng, để nỗi day dứt của anh ta vơi đi một chút.
Nhưng anh ta lại không muốn.
Bùi Đông Luật đứng dậy, mặc dù đã trải qua ba giờ phẫu thuật căng thẳng, anh ta vẫn tràn đầy năng lượng, phong thái ung dung.
Cái cảm xúc mất kiểm soát khi nhận ra bệnh nhân là tôi trong phòng mổ đã biến mất hoàn toàn.
“Thanh Thanh, sau khi nghỉ ngơi tốt, tôi sẽ đích thân đưa em đi khoa tâm lý.”
Cái giọng điệu bình tĩnh, không có chỗ để thương lượng này.
Thật lòng mà nói, tôi khá không thích.
Tôi cười lạnh một tiếng: "Bác sĩ Bùi, hy vọng anh đừng hối hận.”
Vẻ mặt Bùi Đông Luật thờ ơ, coi tôi đang giở tính trẻ con.
Anh ta liếc tôi một cái, cong môi cười khẽ: “Sẽ không.”
“Thanh Thanh, bây giờ em cần nghỉ ngơi cho khỏe.”
Dứt lời, anh ta biến mất ở cửa.
Vì chiếc điện thoại trong túi anh ta đã thúc giục anh mấy lần rồi.
Chắc hẳn lúc này, tiệc cưới của anh ta đang đông đủ khách quý, Lý Nhiễm Hân cũng đợi không nổi rồi.
Tôi đã nhẹ nhõm.
Bùi Đông Luật, đây là lựa chọn của chính anh.